Thanh Hoa Từ ngồi đối diện tôi, nước mắt giàn giụa, khóc như mưa.

"Tôi còn chưa kết hôn, ngay cả người yêu cũng không có, sau này phải làm sao đây!"

Tôi bị anh ta khóc đến nhức đầu, vội hỏi: "Cậu trước tiên hãy kể rõ xem tình huống này xuất hiện từ khi nào? Trước đó có chuyện gì xảy ra không?"

Thanh Hoa Từ kéo ghế ngồi xuống, trấn tĩnh lại rồi bắt đầu kể:

"Chính x/á/c thì... bụng tôi to dần từ khoảng một tháng trước. Ban đầu tôi tưởng mình b/éo lên nên không để ý. Đến nửa tháng trước, có một đêm, bụng tôi đột nhiên cử động!"

"Tôi hoảng quá, vội chạy đến bệ/nh viện khám. Nhưng chụp X-quang xong, bác sĩ lại bảo tôi có th/ai! Tôi nổi đi/ên, làm ầm ĩ cả viện, suýt nữa thì vào đồn."

"Từ đó không dám đến bệ/nh viện nữa, sợ bị coi là quái vật nh/ốt lại. Nhưng bụng ngày một to, Đại sư Tân Di ơi, ngài phải c/ứu tôi!"

"Trước đó thì sao?" Tôi hỏi lại, "Trước khi bụng to lên, cậu có ăn thứ gì lạ hay làm việc gì khác thường không?"

Thanh Hoa Từ cau mày nhớ lại: "Chẳng có gì đặc biệt..."

"Nghĩ kỹ xem."

Anh ta nhíu mày, mắt đảo quanh phòng như cố moi ký ức. Bỗng ánh mắt dừng lại ở nhà bếp.

"Tôi nhớ ra rồi!" Thanh Hoa Từ vỗ đùi đ/á/nh bốp: "Hôm đó mẹ tôi đến thăm, nấu cho tôi một bữa cơm."

"Đúng rồi! Bà còn hầm cho tôi một nồi canh, vừa ngọt vừa thơm."

Tôi gặng hỏi: "Cụ thể là canh gì?"

Thanh Hoa Từ gãi đầu: "Cái này thì tôi không rõ."

Vừa nói anh ta vừa cầm điện thoại bên cạnh: "Tôi gọi hỏi luôn."

Những người xem livestream không còn đùa cợt nữa, tất cả chăm chú dán mắt vào màn hình.

[Vãi, dị thật, lần đầu thấy đàn ông mang th/ai]

[Tò mò quá, trong bụng rốt cuộc là cái gì? Thật sự là em bé sao?]

Tút tút tút...

Màn hình bên kia vang lên tiếng chuông chờ. Điện thoại thông.

"A lô? Con trai?"

Thanh Hoa Từ sốt ruột hỏi dồn: "Mẹ! Tháng trước mẹ nấu cho con nồi canh gì vậy?"

Bên kia im lặng giây lát, rồi cười khành khạch: "Sao? Gần đây người khỏe hẳn ra đúng không?"

Thanh Hoa Từ nghe xong suýt đi/ên: "Đó rốt cuộc là THỨ GÌ?!"

Người mẹ phàn nàn: "Sao con dùng giọng điệu đó với mẹ?"

"Là nhau th/ai trẻ con đấy! Thứ này hiếm lắm, hôm đó mẹ đi khám sức khỏe may mắn nhặt được."

"Đồ bổ dưỡng cực kỳ! Hôm trước chưa ăn hết, mẹ để phần còn lại trong ngăn đ/á tủ lạnh nhà con rồi, muốn ăn thì tự hâm nha."

Thanh Hoa Từ: ".................."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân Dã

Chương
Ta thay thế tỷ tỷ gả cho tên quyền thần tội ác tày trời - Cảnh Hành. Đích tỷ được cả nhà nuông chiều hết mực, ngặt nỗi lại là một người câm. Bởi vậy khi được gả đi, ta cũng chỉ đành giả câm. Đêm tân hôn, ta ngồi trong phòng đợi đến mức sắp ngủ gục thì tân lang mới đẩy cửa bước vào. Ngay sau đó khăn voan hỉ được vén lên. Ta ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt đẹp đến vô thực. Câu khen "tuấn tú quá" suýt nữa thì buột miệng thốt ra, may sao ta chợt nhớ tới thân phận hiện tại của mình. À phải rồi, ta hiện giờ đang là một người câm. Thế là ta chỉ đành giương mắt nhìn hắn chằm chằm, hy vọng có thể dùng ánh mắt để truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Đuôi mắt Cảnh Hành khẽ nhếch lên. Hắn đưa tay bóp lấy cằm ta nâng lên cao, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: "Nghe nói ba năm trước phu nhân mắc một trận bạo bệnh, nay miệng không thể nói, ngẫm ra thì chắc cũng chẳng thể kêu đau được đâu nhỉ?" Ta lập tức hoảng hồn. Hắn mang tiếng ác bên ngoài, chẳng lẽ bên trong lại có sở thích biến thái đáng sợ nào không ai biết sao? Đang suy nghĩ miên man, hắn lại khẽ cười rồi mở miệng: "Có điều ta nghe nói, dù là người không thể nói chuyện, ít nhất vẫn có thể phát ra chút âm thanh ú ớ mơ hồ." Sau khi đích tỷ hóa câm, ta chỉ gặp tỷ ấy một lần ngay trước khi thay tỷ ấy xuất giá, cũng không rõ lắm trạng thái phát âm của tỷ ấy hiện giờ thế nào. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tưởng thật bèn "ư hử" hai tiếng. Hắn bỗng dưng bật cười, đôi mắt tựa như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến lạ lùng, lại dường như chứa chan tình ý. Hắn cúi đầu hôn ta, giọng nói mơ hồ: "Thế cũng đủ rồi." Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng nóng rực.
Báo thù
Cổ trang
Hành Động
0
Nuông Chiều Em Chương 25
Kết tóc Chương 9
Cửa Sổ Nhỏ Chương 10.