Có lẽ con người đã đến bờ vực sụp đổ, Tưởng Sương cần một người để giãi bày.

Tôi nhắc đến con gái mình để từ từ tiếp cận cô bé.

Cô ấy ngồi ngay bên rìa tầng thượng, m/áu chảy ròng ròng, kể cho tôi nghe trải nghiệm của mình.

Cô gái này vốn không phải người yếu đuối.

Cô lớn lên không cha mẹ, sống trong viện mồ côi, hai năm rưỡi qua vừa học vừa làm vất vả mới vào được một trường đại học tốt, cô luôn nỗ lực để sống một cách tử tế.

Nhưng kể từ ba tháng trước, sau một cơn á/c mộng kéo tới, cuộc đời Tưởng Sương hoàn toàn thay đổi.

Tưởng Sương kể với tôi, trưa hôm đó, cô đột nhiên nghe thấy tiếng pháo n/ổ bên ngoài.

Chuỗi tiếng pháo ấy rất lớn, nhưng lại có chút kỳ quái, dường như đang di chuyển liên tục và ngày càng đến gần cô hơn.

Tưởng Sương bịt tai lại, ý thức mơ hồ, ngay giây tiếp theo đã lạc vào một không gian tối đen như mực.

Không gian ấy cực kỳ chật hẹp, cô chỉ có thể nằm, không thể duỗi thẳng cả cánh tay.

Cô đưa tay dò dẫm, chạm phải toàn là gỗ cứng.

Sau đó toàn bộ không gian bắt đầu rung chuyển, cô có thể nghe thoáng tiếng người nói bên ngoài, thậm chí dường như còn nghe thấy giọng bạn cùng phòng.

Chỉ có điều nội dung cuộc đối thoại đ/ứt quãng ấy khiến cô sởn gai ốc.

Cô nghe thấy ai đó nói, 'Đóng kín miệng lại.' 'Dùng sáp bịt kín.' 'Cô ấy đang nghe đấy....'

Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi trong lòng Tưởng Sương lên đến cực điểm, cô bắt đầu gõ đ/ập đi/ên cuồ/ng vào tấm gỗ đang bịt kín mình.

Nhưng dần dần cô cảm thấy xung quanh nóng lên, có chất lỏng sôi sùng sục chảy qua khe hở trên nắp đổ vào trong.

Là sáp, cô sắp không thở được!

Tưởng Sương bắt đầu la hét, đạp chân tứ phía, ngay lúc đó, có người đẩy cô từ phía sau.

Cô như thể thoát ra ngay khỏi không gian chật hẹp ấy.

Khi sắp thoát ra, cô ngoái đầu nhìn lại, muốn xem ai đã c/ứu mình.

Nhưng khi quay mặt về phía sau, cô nhìn thấy vẫn là chính khuôn mặt của cô!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm