Tiếng Lòng Của Sếp Tổng

Chương 4

16/07/2025 16:41

Sau hôm đó, qu/an h/ệ giữa hai người không còn giống trước nữa.

Trong văn phòng, Khương Dịch vẫn là giám đốc lạnh lùng, còn Tống Hành vẫn là nhân viên chăm chỉ. Nhưng những lúc chỉ có hai người, không khí như trở nên mềm mại lạ thường.

Một ngày nọ, khi tan ca, Khương Dịch gọi cậu lại: “Đi ăn không? Tôi mời.”

Tống Hành nhìn anh một lúc, rồi mỉm cười: “Đi. Nhưng không được gọi món có hành tây.”

Khương Dịch khựng lại.

“Cậu không ăn hành tây à?”

“Ừ. Lần trước tôi gắp bỏ ra, anh không để ý sao?”

“… Không. Nhưng từ giờ sẽ để ý.”

Đêm hôm ấy, Khương Dịch đưa cậu về. Trước cửa chung cư, anh im lặng vài giây, rồi lên tiếng: “Tống Hành.”

“Ừ?”

“Tôi không vội. Nhưng tôi thật sự thích cậu.”

Tống Hành đứng yên.

“Tôi sẽ không ép. Nhưng nếu một ngày nào đó… cậu cũng có chút gì đó với tôi, xin hãy nói.”

Anh xoay người, định rời đi. Nhưng tiếng nói của Tống Hành giữ anh lại: “Khương Dịch.”

Anh quay đầu.

“Anh đừng thích tôi nữa.”

Trái tim Khương Dịch thoáng siết lại.

Nhưng Tống Hành khẽ cười, bước lên một bước, đến gần hơn. Đủ gần để ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên áo sơ mi anh vẫn hay mặc.

“Vì nếu anh cứ thích… tôi sẽ không biết phải làm sao để không thích lại.”

Khương Dịch không trả lời ngay khi Tống Hành nói câu ấy.

Anh nhìn cậu thật lâu, rồi mới khẽ bật cười, giọng thấp như khói nhẹ đầu mùa: “Vậy thì phiền cậu thích lại tôi nhanh chút. Tôi chờ cũng hơi lâu rồi.”

Sáng hôm sau.

Tống Hành đến văn phòng sớm hơn bình thường. Cậu ngồi lặng trước bàn làm việc, mở máy mà đầu óc lơ lửng trên mây.

[Mình... đang bắt đầu thích sếp thật rồi sao?]

[Không phải là mình chưa từng nghĩ đến khả năng yêu một người con trai, chỉ là chưa từng nghĩ sẽ là anh ấy. Một người điềm tĩnh, cứng nhắc, lại nhìn mình như thể... mình là điều duy nhất anh ta muốn giữ lấy.]

[Ch*t ti/ệt. Càng nghĩ càng thấy không thoát được rồi.]

“Ngồi cười ngơ ngẩn cái gì vậy?”

Giọng nói cất lên sát tai khiến Tống Hành suýt ngã khỏi ghế.

“Anh đi đứng không tiếng động là muốn dọa ch*t tôi à?!”

Khương Dịch đặt tách cà phê xuống bàn cậu, không đáp, chỉ nhướng mày: “Uống đi. Lúc tỉnh táo nhớ đừng ngồi cười giữa văn phòng như bị nhập.”

Tống Hành lườm anh, nhưng rồi chột dạ nhìn quanh. May không ai chú ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hào Quang Nữ Chính Của Bạn Thân Cạn Kiệt, Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nhặt Lộc Thành Thần

Chương 10
Trong buổi đấu giá, bạn trai cũ giơ cao chiếc nhẫn kim cương đáng lẽ thuộc về tôi, định tặng cho đóa sen trắng đứng cạnh. Cả hội trường đều chờ xem tôi bẽ mặt. Tôi bình thản giơ biển, khi mọi người tưởng tôi sẽ giật lại chiếc nhẫn thì lại chỉ về phía món quà tặng bị bỏ quên bên cạnh người điều hành - một con búp bê Nga xếp tầng bình thường. "Mười triệu, tôi mua con búp bê đó." Cả phòng xôn xao, mặt bạn trai cũ và đóa sen trắng tái mét. Bạn thân bên cạnh sốt ruột dậm chân: "Kiều Kiều điên rồi! Thứ đồ chơi đó ở chợ Tiểu Thương Nghĩa Ô chỉ có chín tệ chín hào còn được miễn phí vận chuyển!" Tôi phớt lờ cô ấy, bởi chỉ mình tôi biết rõ: Một tuần trước khi cả hai xuyên vào tiểu thuyết này, tôi đã kích hoạt [Hệ Thống Mua Hời Cho Kẻ Ngốc], còn cô ấy có [Hệ Thống Hào Quang Nữ Chủ Được Trời Chọn]. Giọng hệ thống đang gào thét trong đầu tôi: *Chủ nhân! Mau! Chiếm lấy con búp bê Nga chứa bộ sạc duy nhất của hệ thống hào quang nữ chủ kia!* Đúng vậy, mười phút nữa thôi, hào quang nữ chủ của cô bạn thân yêu sẽ hết pin và tắt ngúm.
Hiện đại
Hệ Thống
Nữ Cường
1