Thẩm Thanh Hoài không hề nương tay với tên bi/ến th/ái kia.

Hắn ta bảo "sướng", cậu ta liền t/át một cái này đến cái khác không ngừng.

Đến khi biến mặt hắn thành đầu heo, đá/nh đến mức nước dãi chảy ròng ròng.

Thẩm Thanh Hoài vốn điềm đạm ôn hòa, hiếm khi nổi gi/ận, lúc này gương mặt lại đen như mực, đôi mắt lạnh băng: "Còn sướng không?"

Mặt heo ôm m/áu, khóc lóc như ấm nước sôi: "Không dám sướng nữa, không dám đâu, xin tha cho con!"

Tôi không đành nhìn thẳng.

Bàn tay Thẩm Thanh Hoài gân guốc rõ ràng, đường gân xanh trên mu bàn tay cuồn cuộn sức mạnh.

Bàn tay to lớn ấy đ/ập vào người, không cần nghĩ cũng biết đ/au đớn nhường nào.

Cái tên mặt heo ch*t ti/ệt kia còn dám bảo thơm mềm, đúng là m/ù cả hai mắt.

Nghe ti/ếng r/ên rỉ của tên mặt heo, tôi lan man nghĩ ngợi.

Bàn tay Thẩm Thanh Hoài to như thế, mạnh mẽ như thế...

Nếu đ/ập vào mông, chắc cũng đ/au lắm nhỉ?

Không, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?!

Ch*t ti/ệt, hỏng rồi, mới sang thế giới này ngày thứ hai đã bị đồng hóa rồi sao?

Thẩm Thanh Hoài đá/nh xong, quay lại nhìn tôi nở nụ cười giả tạo: "Còn cậu? Cậu có muốn sướng không?"

Tôi vội lắc đầu như chong chóng: "Không dám không dám."

Thẩm Thanh Hoài: "Vậy còn đứng đó làm gì? Cầm đồ theo tôi, tối nay sẽ tính sổ với cậu."

Tính sổ? Tính kiểu gì?

Tôi do dự một chút, liền bị Thẩm Thanh Hoài phát hiện.

Cậu cười lạnh, giọng trong mà lạnh buốt: "Bùi Dịch, cậu có biết Omega cũng có tỷ lệ đột biến thành Alpha không?"

"Chẳng phải cậu muốn làm chuyện ấy sao? Tối nay tôi cho cậu thử."

"Dám chạy, tôi sẽ đá/nh g/ãy chân, khóa ch/ặt trên giường."

Tôi: "!!!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0