Cố Kính Lễ có việc phải đi trước, Tô Vũ phụ trách đưa tôi về phòng khách.

Tôi gõ gậy dò đường, bước theo sau lưng anh ta.

Miệng tuy lịch sự nhưng bước chân lại nhanh, tôi theo không kịp đành phải cố gắng.

Biệt thử cổ nhà họ Cố mấy năm nay tu sửa nhiều lần, sân vườn có non bộ nước chảy, mọi thứ đều được bài trí tinh tế.

Vừa bước qua cổng trăng, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân hối hả phía trước.

"Không phải thiếu gia Cố sao? Cậu về nhanh thế?"

Giọng điệu của Tô Vũ khiến tôi nghi hoặc, sao nghe có chút hả hê thế?

"Anh là người c/ắt giảm kinh phí viện nghiên c/ứu lần này?"

Người đến chính là Cố Tu Viễn - người thừa kế đương nhiệm sáng giá nhất của gia tộc họ Cố.

"Ngại quá, đây là đặc cách của Cố tổng, hội đồng quản trị cũng đã thông qua. Dự án Núi Trường Thọ mới là trọng điểm, kinh phí nghiên c/ứu của cậu đổ vào đã quá nhiều mà chẳng thấy lợi ích nào, các cổ đông đều bất mãn cả rồi."

Trời! Tô Vũ này không đơn giản, dám nói chuyện với Cố Tu Viễn kiểu này.

Tôi tròn mắt, yên lặng hóng chuyện.

Đột nhiên cảm nhận ánh mắt lạnh băng đổ dồn về phía mình, giọng Cố Tu Viễn vang lên: "Xuyên thúc, đưa Doanh Quân về phòng khách trước đi."

"Vâng."

Tôi đành theo Cố Xuyên về phòng khách.

Cố Xuyên là quản gia đã lâu của nhà họ Cố, địa vị cao lại kín miệng, suốt đường đi tôi chẳng moi được thông tin gì.

Nhưng ông ta có nhắc tới chuyện lạ gần đây trong gia tộc.

Khoảng nửa tháng nay, người canh đêm trong biệt thự thường xuyên nghe thấy tiếng hát tuồng.

Ng/uồn âm thanh phát ra từ góc vườn nhỏ phía đông bắc.

Đó là khu cấm địa của nhà họ Cố, vì giếng nước phong ấn Sư Tĩnh Thu nằm ở đó.

Người làm không dám vào kiểm tra, chỉ đến khi hiện tượng lặp lại nhiều lần mới dám báo với Cố Xuyên.

Ban ngày Cố Xuyên dẫn người vào kiểm tra, phát hiện vài con chim ch*t bên giếng.

Những con chim ch*t thảm thương, lông vẫn nguyên nhưng thân thể khô quắt như bị hút cạn sinh khí.

Do nhà họ Cố gần đây nhiều chuyện, Cố Xuyên chưa kịp báo với Cố Kính Lễ, đành tự mình dẫn người canh giữ bên ngoài khu vườn nhỏ.

Canh mấy đêm liền không thấy động tĩnh gì, tưởng rằng Người làm nghe nhầm, nào ngờ đêm cuối cùng chính Cố Xuyên cũng nghe thấy.

Ông ta nói tiếng hát tuồng nghe khô khốc, giai điệu kỳ quái, âm thanh đ/ứt quãng như băng cát-xét cũ bị biến dạng.

Cố Xuyên gắng gan tiến sát cửa sắt đóng ch/ặt của khu vườn, nhìn qua khe hở.

Bên trong tối om, chỉ thấy chiếc giếng bị phong ấn dưới ánh trăng.

Cố Xuyên chưa kịp thấy gì thì một Người làm đi theo bỗng hét lên, ngất lịm tại chỗ.

Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra, tiếng hát tuồng cũng im bặt đột ngột.

Cố Xuyên không phát hiện điều gì khác lạ, đành cho người khiêng Người làm kia về trước.

Mấy ngày sau, khi người này tỉnh táo trở lại.

Cố Xuyên mới hỏi han thì được biết tối hôm đó, khi mọi người đều cúi xuống nhìn qua khe cửa, chỉ có anh ta ngẩng đầu lên.

Hóa ra âm h/ồn kia đang treo lơ lửng ngay trên đầu họ!

Hình dáng giống người, khoác áo choàng đỏ, thò nửa thân trên từ bờ tường ngoài khu vườn vào, mặt mũi không rõ nhưng đôi mắt lập lòe sáng quắc, đang dán ch/ặt vào họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
9 Đồng nữ Chương 7
10 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Tôi Bị Trúc Mã Bắt Chịu Trách Nhiệm

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà tôi thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Omega phát tình tối qua là ai?” Nhìn vẻ mặt chán ghét của Cố Chước, tôi theo bản năng nói dối. “Làm sao tôi biết được.” “Chẳng lẽ là tôi sao?” “Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng nắm tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất được chứ. Cố Chước ghét Omega nhất mà. Để che giấu chuyện mình phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm. Buổi tối thì trắng đêm không về. Nhìn đôi mày mắt ngày càng u ám của Cố Chước, tim tôi đập điên cuồng, cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó. Vì vậy tôi lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn nên đang lên lớp lại xuất hiện sau lưng tôi như bóng ma. Bóng dáng cao lớn phủ xuống. “A Bạch.” “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi như vậy?”
ABO
Boys Love
0
Vô Tận Chương 30