DIÊN PHI TAM GIỚI

Chương 1

14/04/2026 16:06

1.

Ta là kẻ làm nghề thế thân tận tâm nhất Tu Chân Giới, không ai sánh bằng. Giữa tam giới nơi đâu cũng là hạng si tình, đi đâu cũng gặp kẻ luỵ tình này, ta dựa vào gương mặt có bảy phần tương đồng với Chiêu Hoa Thần nữ, cứng rắn biến cái nghề "thế thân" đầy rẫy rủi ro này thành một chuỗi sản nghiệp sinh lời ổn định.

Khách hàng của ta chủ yếu có ba vị: Một là Tạ Vọng Tiên tôn thanh lãnh cô đ/ộc trên Cửu Trọng Thiên. Hai là M/a tôn Lâu Sát hung bạo ngang ngược chốn U Minh giới. Và ba là Yêu hoàng Cố Yến Thanh ôn nhu phúc hắc tại Thanh Kh//âu.

Bọn họ đều yêu Chiêu Hoa, yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, yêu đến Thiên băng Địa liệt. Đáng tiếc, Chiêu Hoa đã c.h.ế.t rồi. Năm trăm năm trước, nàng vì phong ấn M/a thần mà lấy thân tế tháp, h/ồn phi phách tán, đến một mảnh vụn cũng chẳng còn.

Thế là, một tán tu đến từ nhân gian như ta, trở thành cái "bài vị sống" để bọn họ gửi gắm nỗi sầu bi.

Hôm nay là mùng một, theo lịch trực, là ngày của Tạ Vọng Tiên tôn.

Cửu Trọng Thiên, Toàn Cơ Cung.

Nơi này quanh năm tuyết phủ, lạnh thấu xươ/ng tủy. Ta thuần thục dán lên người hai tấm Noãn Thân Phù (bùa ấm thân) mới dám bước vào tòa đại điện như được tạc từ băng đ/á ấy.

Tạ Vọng đang ngồi xếp bằng trên giường hàn ngọc. Hắn vận một thân bạch y thắng tuyết, mày mắt lạnh lùng, quanh thân tỏa ra hàn khí khiến người khác không dám lại gần. Phải thừa nhận rằng, lớp da th!t này đúng là bậc cực phẩm, hèn gì năm xưa Chiêu Hoa Thần nữ vì hắn mà c.h.ế.t đi sống lại.

Nhưng trong mắt ta, hắn chính là một mỏ Linh thạch cực phẩm di động.

"Đến rồi?" Hắn chậm rãi mở mắt, đôi đồng t.ử như lưu ly ấy không có lấy một tia ấm áp, chỉ khi nhìn vào gương mặt này của ta, mới gợn lên một chút sóng lòng b/ệnh hoạn.

Ta lập tức nhập vai, thu lại vẻ tùy tiện thường ngày, rũ mi mắt, lộ ra một nụ cười thê lương mà nhẫn nhịn: "Tiên tôn."

Tạ Vọng ném qua một túi trữ vật, đó là "tiền lương" của ngày hôm nay. Ta dùng thần thức quét qua, năm ngàn Linh thạch thượng phẩm, không thiếu một viên.

"Thay y phục đi." Hắn chỉ chỉ vào khay gỗ bên cạnh.

Trong khay là một bộ Quảng Tụ Lưu Tiên váy, mỏng nhẹ như sa, đường nét tinh xảo, chính là kiểu dáng Chiêu Hoa Thần nữ yêu thích nhất năm xưa. Đương nhiên, cũng là kiểu dáng ít giữ ấm nhất.

Ta không một lời oán thán, cầm lấy y phục lui vào sau bình phong. Cái nghề này có quy tắc của nó, nhận tiền của người ta thì phải làm việc cho hẳn hoi. Khách hàng muốn xem cái gì, ta phải diễn cái đó.

Thay xong y phục bước ra, ta cảm thấy mình như một nhánh hành bị l/ột vỏ, lạnh đến run cầm cập. Nhưng ta vẫn thẳng lưng, từng bước đi tới giữa đại điện.

"Ra Tru Tiên Đài." Giọng Tạ Vọng truyền tới, mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ, "Đứng đó hai canh giờ. Quay lưng về phía bản tôn."

Thấy chưa, đây chính là Tạ Vọng. Hắn yêu Chiêu Hoa, nhưng lại không dám đối diện với cái c.h.ế.t của nàng. Hắn chỉ dám nhìn bóng lưng ta, để trong đầu không ngừng phác họa hình bóng kẻ không bao giờ trở lại kia.

Ta nghe lời đi tới rìa Tru Tiên đài. Đây là cấm địa của Cửu Trọng Thiên, cương phong l.ồ.ng lộng, sơ sẩy một chút là sẽ bị gió c/ắt rá/ch da th!t. Ta đứng bên mép vực, mặc cho cuồ/ng phong thổi lo/ạn mái tóc dài và vạt váy.

Để tạo ra cảm giác "gió hiu hắt, tráng sĩ một đi không trở lại" đầy tan vỡ ấy, ta đặc biệt điều chỉnh dáng đứng, hơi nghiêng đầu để lộ một đoạn cổ g/ầy yếu, bờ vai thi thoảng còn phải run lên thật khẽ. Sự r/un r/ẩy này không phải vì lạnh, mà là vì "đ/au lòng". Dẫu sao, Chiêu Hoa năm xưa chính là nhảy xuống từ nơi này.

Một canh giờ trôi qua. Chân ta đã lạnh đến tê dại, nhưng trên mặt vẫn phải giữ vẻ đẹp thê lương sắp tan vỡ. Tạ Vọng vẫn ngồi nơi cửa đại điện, tay nâng một chén rư/ợu, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng lưng ta. Ta biết, hắn không nhìn ta, mà là nhìn xuyên qua ta để tìm ki/ếm một vo/ng h/ồn đã khuất.

Vừa đúng hai canh giờ, Tạ Vọng chuẩn giờ đứng dậy.

"Được rồi." Giọng hắn khản đặc, dường như vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc nào đó không thể thoát ra.

Ta như được đại xá, lập tức quay người, biểu cảm trên mặt trong vòng một giây chuyển từ "lòng đã như tro tàn" sang "nụ cười nghề nghiệp".

"Tiên tôn, phục vụ ngày hôm nay ngài có hài lòng không?" Ta xoa xoa đôi bàn tay đông cứng, mong đợi nhìn hắn, "Gió ở Tru Tiên Đài này lớn quá, lần sau nếu còn phải đứng, Ngài có thể cho thêm hai viên Noãn Ngọc được không?"

Sự si mê trong mắt Tạ Vọng tức khắc vỡ vụn, thay vào đó là vẻ chán gh/ét nồng đậm. Hắn gh/ét nhất bộ mặt sặc mùi tiền bạc này của ta. Bởi nó luôn nhắc nhở hắn rằng, ta không phải Chiêu Hoa, ta chỉ là một kẻ giả mạo tham tài.

"Cút." Hắn vung tay áo, một luồng kình phong trực tiếp cuốn ta ra khỏi Toàn Cơ Cung, "Bộ y phục này bẩn rồi, đ/ốt nó đi."

Ta vững vàng hạ xuống đám mây, trong lòng thầm trợn trắng mắt. Bẩn? Đây là lụa dệt từ sợi của Giao Nhân, giá trị liên thành đấy! Chỉ có hạng phá gia chi t.ử như hắn mới nỡ đem đ/ốt. Nhưng không sao, dù gì y phục cũng là hắn bỏ tiền m/ua.

Ta sờ sờ túi Trữ Vật ấm áp trong lòng, tâm trạng vô cùng tốt. Năm ngàn Linh thạch thượng phẩm đã vào tay, kế hoạch "nghỉ hưu phi thăng" lại gần thêm một bước.

Ta liếc nhìn sắc trời, bấm thủ quyết, bay thẳng về hướng U Minh Giới. Chẳng còn cách nào, đang vội chạy sô mà. Với tính tình nóng của M/a tôn Lâu Sát nảy đó, nếu ta đến muộn, hắn thực sự sẽ trừ tiền công của ta đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7