03

Bùi Diệu và ả cô nhi tên Du Nguyệt kia trở về chưa được bao lâu thì trời bắt đầu đổ mưa.

Bên ngoài chỉ còn văng vẳng tiếng mưa bụi rả rích triền miên.

Tiểu trù phòng mang canh súp lên, Trì Viễn Ninh gắng gượng ngồi dậy, trông tinh thần đã khá hơn đôi chút.

Y tự mình bưng bát, chậm rãi đưa từng muỗng lên miệng, trên đôi môi nhợt nhạt rốt cuộc cũng điểm thêm chút huyết sắc.

Thấy ta nhìn mình, y có chút căng thẳng, cất tiếng hỏi: "Quý nhân, sao vậy?"

Không nên như thế này, ta thầm nghĩ.

Y không đáng phải sống với bộ dạng cẩn trọng khép nép nhường này.

04

Năm mười hai tuổi, ta tự tay gi*t ch*t kẻ đầu tiên. Đó là một cung nữ rắp tâm đẩy ta xuống giếng, trong lúc hoảng lo/ạn, ta đã siết cổ ả đến ch*t.

Khoảnh khắc ấy ta hoàn toàn sụp đổ, chẳng hiểu vì cớ gì mình lại được sinh ra trên cõi đời này, chẳng biết phải trải qua tất thảy những chuyện này để làm gì.

Cho đến tận bây giờ, ta vẫn chẳng thể nhớ nổi mình đã trốn khỏi hoàng cung bằng cách nào.

Ký ức chỉ bắt đầu rõ nét kể từ lúc gặp được Trì Viễn Ninh. Thiếu niên trạc tuổi ta, tay xách một con cá, trợn tròn mắt nhìn ta, hỏi: "Muội là con cái nhà ai vậy?"

Ta trầm mặc.

Y nướng cá cho ta, ta vừa ăn một miếng đã nôn thốc nôn tháo.

Y lặng thinh không nói, chạy đi nấu nốt chút gạo cuối cùng trong nhà.

Phụ mẫu y mất sớm, tự nuôi sống bản thân đã là chuyện chẳng dễ dàng gì, nhưng y không hề đuổi ta đi. Lên rừng xuống suối y đều dắt ta theo, tựa như sợ ta đi lạc mất.

"Muội là một tiểu á khẩu, ở một mình sẽ bị người ta b/ắt n/ạt đấy." Y nói.

Nhưng ta không bị c/âm, ta chỉ là không muốn mở miệng mà thôi.

Y cũng chẳng thích nói chuyện, chúng ta ở bên nhau luôn chìm trong tĩnh lặng, hệt như hai đứa trẻ c/âm.

Ta từng hoài nghi y có mưu đồ bất chính, suy cho cùng những chuyện dơ bẩn chốn thâm cung ta đều đã chứng kiến cả rồi.

Nếu y dám giở trò gì với ta, ta nhất định sẽ gi*t y.

Nhưng ngay cả một ngón tay của ta, y cũng chẳng thèm chạm vào.

Có một lần y nhìn ta ăn, tủm tỉm cười nói: "Ta từ lâu đã muốn có một muội muội rồi."

Ta đáp: "Ai thèm làm muội muội của huynh chứ."

Ta cũng chẳng hiểu sao mình lại đột nhiên thốt ra câu đó, y bị ta làm cho gi/ật nảy mình.

"Muội biết nói sao?"

Ta vô cớ nổi gi/ận, bởi ta không muốn làm muội muội của y, mặc dù lúc đó ta cũng chẳng hiểu nổi lòng mình đang nghĩ gì.

Ta chỉ biết rằng, ta muốn có y.

Chấp niệm ấy kiên định đến mức khiến chính bản thân ta cũng phải kinh ngạc.

Ở bên y khiến ta cảm thấy an lòng, ta muốn y bầu bạn bên ta cả đời.

Chẳng mấy ngày sau, người trong cung tìm thấy và đưa ta đi, ta đành chấp nhận số phận của mình.

Bởi ta khao khát quyền lực mà số phận này mang lại. Đợi đến khi ta đủ lông đủ cánh, ở bên cạnh ta không còn nguy hiểm rình rập nữa, ta nhất định sẽ đoạt lấy y.

Nhưng sau này, ta không tìm thấy y nữa.

Một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, ngay cả một người thân thích cũng chẳng có, cứ thế bốc hơi khỏi thế gian tựa như một giọt nước thấm vào lòng đất.

Hoàng huynh nói có lẽ y đã ch*t rồi.

Mạng người mỏng manh như cỏ rác, chúng ta đã tận mắt chứng kiến vô số lần.

Trái tim vừa được y sưởi ấm của ta lại một lần nữa nguội lạnh. Ta chán gh/ét tất thảy mọi người một cách bình đẳng, mỗi ngày trôi qua đều sống trong sự tẻ nhạt chán chường.

Một tháng trước, thực ra ta hoàn toàn có thể tránh thoát khỏi con sói hoang kia, nhưng ta đã không làm vậy.

Ngay khoảnh khắc ta nhắm mắt buông xuôi chờ đợi số phận an bài, y lại lao đến che chắn cho ta. Chỉ liếc mắt một cái ta đã nhận ra y, tuyệt đối không thể sai được.

Đáng tiếc y đã quên mất ta rồi, ta cũng chẳng muốn nhắc lại chuyện cũ với y, dẫu sao khi ấy ta cũng chẳng để lại ấn tượng gì tốt đẹp trong lòng y.

Bao năm qua lăn lộn cầu sinh, y phải b/án mình vào phủ người ta làm hạ nhân, bị chà đạp vùi dập đến mức trở nên cẩn trọng khép nép như hiện tại.

Nhưng rốt cuộc ta vẫn tìm lại được y. Lần đầu tiên trong đời, ta cảm thấy yêu thích số phận của chính mình.

Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hỏng vận mệnh này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm