6.

Dưới sự u/y hi/ếp của ta, Thích Oản Oản rời khỏi phủ hoàng tử.

Ta không lo lắng về chuyện sau này nàng ta có thể tìm Triệu Ngạn cáo trạng hay không.

Triệu Ngạn đối với ta có sự áy náy, tới lúc đó ta rớt hai giọt nước mắt, nói bản thân đều là vì bênh vực hắn mà thôi.

Hắn cũng sẽ không trách ta gì cả.

Hiện tại việc cấp bách là chuẩn bị nhân thủ.

Ta rời khỏi phủ hoàng tử, đi đường vòng vào hoàng cung.

Ngự Hoa Viên, phụ hoàng vẫy lui mọi người, trên mặt mày toàn là sự sủng nịch mỉm cười:

“Đường Nguyệt, có phải lại chịu ủy khuất gì hay không?”

Trong lòng ta đ/au xó/t, nghĩ đến kiếp trước mỗi lần vào cung tìm phụ hoàng đều là tố nỗi kh/ổ, giành ích lợi thay mẫu phi.

Nhưng lại quên mất, so với người mẫu phi chỉ biết lợi dụng ta và tên Triệu Ngạn không tin tưởng ta kia, phụ hoàng mới là người thương ta nhất.

Nếu phụ hoàng còn sống, tuyệt đối sẽ không để Triệu Ngạn đối xử như vậy với ta.

“Phụ hoàng!”

Ta nhào vào trong lòng ngựk phụ hoàng, đầu ngón tay run nhè nhẹ.

Phụ hoàng tạm dừng, nhẹ nhàng xoa xoa đầu ta: “Đường Nguyệt đã trưởng thành, lâu rồi không còn làm nũng với phụ hoàng. Lần này tới, là muốn thứ gì sao?”

Ta gật gật đầu, biểu tình ngưng trọng nói:

“Phụ hoàng, nhi thần muốn mượn ngài vài tên Trục Vân vệ.”

Phụ hoàng động thần sắc, nhướng mày:

“Đường Nguyệt, con có biết ý nghĩa của Trục Vân Vệ?”

“Nhi thần biết. Trục Vân vệ là một nhánh ám vệ được truyền thừa kể từ khi Đại Chiếu hình thành, chỉ nghe lệnh mỗi hoàng đế Đại Chiếu. Nhưng bên chỗ nhi thần không có người để dùng, chỉ đành phải tìm phụ hoàng mượn mấy người dùng tạm, phụ hoàng đáp ứng nhi thần đi!”

Ta lắc lắc tay phụ hoàng làm nũng, nhưng người luôn luôn sủng ái ta như phụ hoàng lại không hề đáp ứng ngay lập tức.

Phụ hoàng bình tĩnh nhìn ta, hỏi một câu:

“Ngươi muốn Trục Vân vệ là vì bản thân? Hay là vì những người khác, ví dụ như Trầm phi?”

Trầm phi là mẫu phi của ta.

Xem ra phụ hoàng sớm đã biết rõ, những chuyện trước kia ta làm, đều có liên quan đến mẫu phi.

Nhưng mà.

“Lần này không giống trước.”

Ta nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng, trong thanh âm không kìm được để lộ một tia s/át ý:

“Ta có kẻ th/ù cần gi*t.”

Phụ hoàng nhìn chăm chú sâu vào ta, sau đó mỉm cười.

“Được.”

Phụ hoàng đồng ý.

Lúc giao lệnh bài của Trục Vân vệ vào tay ta, phụ hoàng ý vị thâm trường nói:

“Đường Nguyệt, con phải nhớ kỹ, so với việc làm thanh đ/ao trong tay người khác, chẳng bằng tự mình biến thành kẻ cầm đ/ao.”

“Còn nhớ trước kia ta đã kể cho con nghe, chuyện về Văn Lăng đế của tiền triều?”

Văn Lăng đế của tiền triều, vốn là nữ nhi của Văn Hư đế, từng được ban tặng phong hào Vinh Kiêu công chúa.

Ta nắm lệnh bài trong tay.

Đột nhiên, có thứ gì đó, đang nảy mầm trong đáy lòng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lưu lạc nơi bộ lạc nữ quyền cổ xưa nhiều năm, bỗng tìm thấy một chiếc điện thoại

Chương 9
Tôi dạt vào hòn đảo hoang, lạc bước vào một bộ lạc mẫu hệ cổ xưa. Để giữ mạng sống, tôi vứt bỏ lòng tự trọng, trở thành người đàn ông của nữ tù trưởng. Nhờ vào chút kiến thức hiện đại, tôi mới miễn cưỡng đổi lấy được bát cơm thừa. Thế nhưng ngay cả như vậy, địa vị của tôi trong bộ lạc vẫn thấp kém như một con chó. Ba năm trôi qua, tôi gần như đã quên mất tên mình. Cho đến khi tôi biết được, mình chính là vật tế lễ cho kỳ tế lễ mùa thu năm nay! Tôi liều chết lục lọi trong lều của tù trưởng để tìm đường sống, nhưng lại chạm phải một chiếc điện thoại thông minh vẫn còn pin! Và khuôn mặt trên màn hình khóa kia, khiến máu trong người tôi gần như đông cứng lại!
Kinh dị
Tình cảm
0