Ta tắm rửa sạch sẽ, thay y phục, thuê một chiếc xe ngựa, rồi m/ua thêm vài món đồ nhỏ đặc trưng của Trường An.
Thân phận xoay chuyển, ta trở thành một thương nhân đi về phương Nam.
Thế đạo thực sự đã lo/ạn rồi.
Suốt chặng đường về Nam, hầu như cách vài ngày lại gặp kẻ chặn đường cư/ớp của.
Ta dùng một cây đả cẩu bổng, đá/nh cho chúng đầu rơi m/áu chảy.
Cũng gặp phải không ít dân tị nạn ly tán.
Thấy ta võ nghệ cao cường, họ liền muốn theo ta, cầu ta che chở, nguyện b/án mạng cho ta.
Nghĩ rằng đường xá xa xôi, có thêm người chăm sóc cũng thêm phần thắng lợi, ta bèn bắt đầu thu nhận thuộc hạ.
Người đầu tiên thu nhận tên là Lữ Cẩu.
Kẻ này đúng là rất biết nịnh nọt.
Ta không nói lời nào, hắn lại có thể đọc hiểu nét mặt ta.
Đến Giang Lăng, ta chần chừ không quyết, mãi vẫn chưa vào thành.
Lữ Cẩu liếc nhìn thần sắc ta, hạ giọng hiến kế: "Đương gia không cần phiền lòng! Chúng ta không vào theo, cứ tại chỗ khai hoang lập sơn trại. Chúng ta thay người giữ vàng, đợi người trở về."
Lời hắn nói đúng là điều ta đang lo ngại.
Dọc đường đi, ta đã thu nhận gần trăm người, vàng bạc cũng còn lại không ít.
Ta vẫn chưa hiểu rõ nhân phẩm Hiên Viên Nghị, cũng chẳng biết sức nặng của tín vật mà Tần Sóc đưa cho.
Cứ thế mà vào, không biết chừng sẽ xảy ra chuyện gì.
Ta liếc Lữ Cẩu một cái.
Lữ Cẩu lập tức vỗ ngựk cam đoan: "Chúng ta đều là người được người c/ứu mạng, tuyệt đối sẽ không phản bội người. Hơn nữa, chúng ta cũng sợ đả cẩu bổng của người mà! Người cứ yên tâm vào thành, chúng ta chính là đường lui của người."
Cũng chỉ còn cách này thôi!
Chúng ta dựng sơn trại trong núi.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Ta mặc lại bộ đồ ăn mày, một mình vào thành.
Tín vật của Tần Sóc vẫn còn hữu dụng.
Ta không gặp chút trở ngại nào mà vào được phủ nha Giang Lăng.
Vừa nhìn thấy Hiên Viên Nghị.
Ta phát hiện mình đã lo xa rồi.