Tôi nhìn động tác của người đàn ông đối diện, thầm đếm trong lòng.
Đây là lần thứ chín anh ấy xem điện thoại tối nay.
Xem rất thường xuyên.
Là đang nói chuyện với bạch nguyệt quang sao?
Nên mới mất h/ồn mất vía như vậy.
Tôi có chút nuốt không trôi, ng/ực như bị thứ gì đó chặn lại.
Đúng là tự chuốc lấy, hay là nên đi thôi.
Tốc độ nhai chậm lại, tôi đang nghĩ cớ để rời đi, thì Tần Sở Diệc giơ tay lau miệng, rồi hỏi tôi với vẻ mặt thoải mái, nhẹ nhõm, hỏi tôi có thích bữa tối này không.
Tôi cảm thấy mình đã nghe ra ngụ ý của anh ấy - em có thể đi được rồi.
Lời này, không phải thường là khi bữa ăn đã gần xong, chủ nhà nói với khách sao.
Thấy vẻ mặt anh ấy không còn nặng nề, cứng đờ như vừa rồi, chắc là nghĩ đến việc đợi tôi đi rồi là có thể gọi điện thoại hoặc video cho bạch nguyệt quang rồi.
Nghĩ đến đây, tôi làm sao có thể ngồi yên được nữa, nỗi uất ức và bí bách trong lòng càng nặng nề hơn, tôi đặt đũa xuống, mỉm cười: "Rất ngon."
"Cảm ơn anh đã giúp em tìm lại khuyên tai, cũng không còn sớm nữa, em phải đi rồi, mấy ngày nữa còn phải đi quay chương trình, em phải điều chỉnh lại trạng thái."
Nói xong, tôi đứng dậy, cố tình né tránh vẻ mặt của anh.
Tôi sợ mình không giấu được cảm xúc.
Nên đã không thể nhìn thấy vẻ hoảng hốt, bối rối như trời sập của anh ngay khoảnh khắc đó.
Tôi cảm thấy nếu mình còn ở lại, nhất định sẽ khóc mất, tôi nắm ch/ặt quai túi vội vàng đi ra ngoài.
"Trời tối rồi, để anh đưa em về." Tần Sở Diệc nói vọng theo sau.
====================
Chương 4:
"Không cần đâu, lát em gọi xe là được." Tôi cố gắng chớp mắt thật nhanh.
Tần Sở Diệc vẫn tiễn tôi ra ngoài.
Anh ấy luôn như vậy, khách khí thì thừa mà thân mật thì thiếu, chưa bao giờ coi tôi là vợ hay người yêu, thậm chí còn không bằng bạn cùng nhà.
Thỉnh thoảng nhờ tôi việc gì đó, ví dụ như về nhà ăn cơm chung, ngày hôm sau nhất định sẽ chuẩn bị rất nhiều quà để cảm ơn.
Càng như vậy, càng là rũ sạch qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi.
Chứng tỏ anh ấy không muốn n/ợ tôi bất cứ điều gì.
Thế nên tôi chỉ có thể giấu kỹ hơn tình yêu thầm kín của mình.
Đều là những người trưởng thành biết giữ thể diện, đừng tạo ra mấy lời đồn cười chê trong giới nhà giàu.
Càng không muốn nhìn thấy vẻ coi thường và áy náy trong mắt Tần Sở Diệc.