Tôi tức đi/ên lên. Mấy tên này diễn sâu vừa thôi chứ! Rõ ràng trong truyện gốc, nghe tin Mộng Liên về là ba ông tranh nhau phi ra sân bay, đ/á/nh nhau sứt đầu mẻ trán để được cầm hành lý cho người ta cơ mà.

Tôi lao lên giường, đạp mỗi người một cái lọt xuống đất.

"Không nói nhiều! Dậy ngay! Hôm nay ai không đi đón Mộng Liên thì c/ắt cơm, c/ắt luôn các gói dịch vụ lời vàng ý ngọc, cạch mặt 3 tháng!"

Dưới sự u/y hi*p về mặt tinh thần lẫn bao tử, ba ông thần cuối cùng cũng lết x/á/c ra xe.

Sân bay Quốc tế.

Tôi đứng ngay cửa ra vào ga quốc tế, tay giương cao tấm băng rôn đỏ chót tự tay viết tối qua: "Chào mừng Mộng Liên – Chủ nhân đích thực của dàn harem này".

Lục Kiêu đứng bên cạnh, đeo kính râm, khoanh tay, mặt hầm hầm như đi đòi n/ợ, hắn liếc cái băng rôn của tôi, thở hắt ra:

"Em hạ cái của n/ợ kia xuống được không? Người ta nhìn vào tưởng tôi đi đón bà con đi xa hồi hương đấy."

"Kệ tôi, anh cầm bó hoa này đi. Cầm cho tử tế vào, tí nữa người ta ra thì quỳ xuống mà tặng."

Tôi dúi bó hoa hồng 99 bông vào tay Lục Kiêu, hắn cầm bó hoa mà như cầm bó th/uốc n/ổ, mặt nhăn nhó khổ sở. Tần Liệt và Bạch Vũ thì đứng lùi ra xa ba mét, giả vờ như không quen biết chúng tôi.

Đột nhiên, đám đông xôn xao.

"Ra rồi! Ra rồi!"

Từ phía cửa tự động, một chàng trai dáng người mảnh khảnh bước ra. Da trắng, môi đỏ, mắt to tròn ngập nước, mặc áo sơ mi trắng thùng thình bay phấp phới, chuẩn giao diện tiểu mỹ thụ không lệch đi đâu được.

Tim tôi đ/ập thình thịch. C/ứu tinh đây rồi!

Tôi huých tay Lục Kiêu: "Kìa! Ra rồi kìa! Tới luôn cho tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm