9.

Đúng là trớ trêu.

Tôi đi lang thang không mục đích cũng có thể gặp được người mà tôi không muốn gặp nhất.

Người mẫu nam đó.

Tôi nhớ ra tên của anh ta trên tấm thẻ nhân viên tối qua – Cận Trì.

Anh ta bước nhanh đến trước mặt tôi, vẻ mặt đầy hung dữ chỉ tay vào mặt tôi.

“Cô phải chịu trách nhiệm!”

Lúc này tôi mới để ý trên gò má anh ta có dán một miếng băng gạc, hình như bị thương rồi.

“Tôi… tôi đưa tiền cho anh được không?”

Tôi luống cuống đứng tại chỗ, vụng về đóng vai một kẻ vô tâm, lần đầu tiên đối diện với tình huống như thế này.

Cận Trì cười lạnh một tiếng: “Được thôi.”

Nhưng đáng thương thay, tôi phát hiện ra mình không mang điện thoại…

May mà anh ta tin tôi, định dùng chiếc bút cài trên áo viết số tài khoản Alipay lên lòng bàn tay tôi.

Cận Trì vừa nắm lấy tay tôi thì bất ngờ bị một cú đ/á mạnh hất ngã xuống đất.

“Đệt!”

Anh ta ôm eo, nằm sóng soài trên mặt đất.

Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng vang lên sau lưng tôi.

“Làm sao mà không nghe lời cảnh cáo vậy?”

Đàm Tư Lễ mặc áo vest màu xám bạc được cài một cách hờ hững, bên trong là áo sơ mi đen có phần vạt hơi xộc xệch.

Chú luôn biết cách kết hợp giữa sự quý phái của một gia tộc danh giá và vẻ phóng đãng của một lãng tử.

“Chú nhỏ, chú làm cái gì vậy?!”

Tôi hoảng hốt chạy tới định đỡ Cận Trì nhưng cổ tay lại bị Đàm Tư Lễ nắm ch/ặt.

Kéo tôi về lại bên cạnh chú.

Chú cười khẽ một tiếng, giọng nói trầm thấp đến mức chỉ có hai chúng tôi nghe được.

“Em nhất định phải để tôi dạy dỗ mới chịu ngoan ngoãn nghe lời đúng không?”

“Ăn sạch lau khô rồi muốn chạy?”

“Hay là để tôi đá/nh g/ãy chân em, cháu gái nhỏ?”

Một tiếng ù vang như lấn át tâm trí tôi.

Như thể không hiểu được những lời chú vừa nói.

Lúc này, Cận Trì cũng vừa ôm eo vừa loạng choạng đứng dậy.

“Tôi thật là đi/ên mất.”

Anh ta tức tối nhìn Đàm Tư Lễ.

“Đại ca, có thể hỏi cho rõ ràng rồi hẵng đ/á không???”

“Hai người muốn chơi cái trò tình yêu thuần khiết, về sau mẹ nó đừng có tới quán bar tìm kí/ch th/ích nữa!”

Nói xong, anh ta m/ắng mỏ một cách đầy bực bội, vịn eo lảo đảo rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm