22.

Đã một năm trôi qua kể từ lần tôi gặp t/ai n/ạn khi đang trượt tuyết.

Sau khi tỉnh dậy ở bệ/nh viện, tôi cảm thấy hình như mình đã đ/á/nh mất thứ gì đó.

Trong khoảng thời gian trước đây, tôi thường xuyên nằm mơ.

Trong mơ luôn có sự xuất hiện của một người đàn ông mặc vest, anh có giọng nói rất hay và luôn nhìn tôi với ánh mắt thâm tình muốn ch*t.

Nhưng tôi không thể nghe rõ anh đang nói gì.

Gần đây, trong lĩnh vực giải trí mà Khương thị đầu tư có buổi thử vai cho một bộ phim truyền hình IP lớn, thu hút sự chú ý của công chúng.

Tôi thấy hứng thú nên đã đến buổi casting.

Tôi cúi đầu lật tài liệu, đầu ngón tay chợt dừng lại ở một trang.

Đã có người ở phía sau bắt đầu xì xào bàn tán.

“Đó không phải là ngài Thẩm, một nhân vật quan trọng trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật ở Lâm Thị sao? Sao anh ấy lại đến buổi thử vai này?”

“Nghe nói giám đốc Thẩm đã đặc biệt yêu cầu đoàn làm phim thêm vai cho mình vào phút chót?”

“Dù sao người ta cũng là nhà đầu tư, biết đâu đó chỉ là sở thích lúc rảnh rỗi mà thôi.”

“Không biết có nên nói không, nhưng ngoài đời anh ấy còn đẹp trai hơn trong truyền thuyết. Ảnh thật sự không định debut hả? ‘Đá chéo nhiều sân’ một chút được không?”

Giám khảo bên cạnh ra hiệu tôi có thể rút đề thi.

Tôi chậm rãi mở tờ giấy trong tay ra, giọng hơi r/un r/ẩy:

“Đề bài là, gặp lại người yêu ngày xưa sau một thời gian dài xa cách, bạn sẽ nói gì với người ấy?”

Sau ba giây tạm dừng, người đàn ông nói chậm rãi.

“Bảo bối, tôi yêu em.”

Những ký ức chìm sâu dưới đáy biển cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh mặt trời.

Lần này, cuối cùng tôi cũng nghe được những lời còn dang dở.

Tôi lao vào vòng tay của người đàn ông ấy, bất chấp những cái nhìn đầy kinh ngạc của những người xung quanh.

“Thẩm Như Cảnh!”

Anh xoa đầu tôi, cười trìu mến: “Là tôi đây.”

(Hoàn chính văn - còn ngoại truyện)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm