Tần Tắc đúng là hồ ly tinh biến thành người!

Một con hồ ly đực ngàn năm xinh đẹp để mắt tới thư sinh mặt trắng sống trong núi.

Thư sinh chưa từng trải sự đời, ngay cái nhìn đầu tiên đã bị hồ ly biến thành người câu mất h/ồn; hồ ly từng bước dụ dỗ, thư sinh từng bước bại trận.

Cuối cùng thư sinh bị ăn sạch sẽ vẫn chẳng biết mình đã rơi vào tính toán của hồ ly, còn ngây thơ cho rằng hồ ly là người tốt duy nhất trên đời không ham muốn gì từ mình.

Bởi tôi sợ giao tiếp xã hội, suốt dọc đường Tần Tắc không để tôi phải trực tiếp tiếp xúc với bất kỳ ai.

Lúc xuống máy bay, anh vẫn ôm tôi.

Thỉnh thoảng tôi hé mắt, trong phạm vi tầm nhìn cũng chẳng thấy ai ngoài Tần Tắc, vì vậy lại yên tâm hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Tôi cứ mơ mơ màng màng ngủ, thỉnh thoảng tỉnh lại sẽ được đút vài miếng thức ăn và nước.

Hôm ấy Tần Tắc làm quá sức, tôi nửa tỉnh nửa mê, ngủ ngủ tỉnh tỉnh suốt ba ngày mới lấy lại được chút tinh thần.

Tần Tắc đưa tôi tới thành phố Hải.

“Bé cưng cứ yên tâm chơi.”

“Khu này đều được chúng ta bao trọn, ngoài anh ra sẽ không có người khác xuất hiện trước mặt em.”

“Chơi đủ rồi, tới lúc trở về nhà thì chuyện của Cố Thừa Phong cũng sẽ được giải quyết hoàn toàn.”

Tôi đang nằm trên ghế đu hút nước dừa, nghe vậy lập tức nhả ống hút ra, nhíu mày.

“Anh lại đưa tôi chạy xa tới tận đây…”

Trước đây Tần Tắc từng đưa tôi đi nghỉ dưỡng vài lần.

Mặc dù trải nghiệm không tệ, nhưng tôi vẫn thích nằm ở nhà hơn, vì vậy sau này anh cũng không nhắc chuyện ra ngoài nữa.

Không ngờ lần này chẳng hỏi ý kiến, tôi cứ mơ mơ màng màng bị đưa tới thành phố Hải cách xa hàng nghìn dặm.

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lúc.

“Hôm ấy tôi nghe anh gọi điện cho trợ lý đặc biệt Trương.”

“Chuyện này liên quan tới công ty sao?”

Tần Tắc hôn mạnh lên má tôi một tiếng.

“Thông minh!”

“Bé cưng nhà anh đúng là trí tuệ hơn người!”

“…”

Dựa vào những tình tiết đám bình luận tiết lộ, tôi từng nghĩ Cố Thừa Phong có thể là gián điệp thương mại gì đó.

Nhưng…

“Vậy những bình luận tôi nhìn thấy…”

Tần Tắc lập tức nghiêm túc.

“Những dự đoán về tương lai đều là giả.”

“Thông tin mấu chốt trong đó, bao gồm cả chuyện cố tình nhắc em rằng anh là con riêng ngoài giá thú, đều được người khác chủ động đưa vào.”

Thông tin quá lớn, tôi sững ra.

“Hả? Chuyện gì vậy?”

“Là chiếc khuyên tai sapphire em đeo.”

“Trước khi anh tặng nó cho em, nó đã bị đ.á.n.h tráo.”

“Những bình luận em nhìn thấy đều là hình chiếu chỉ dành riêng cho em, mục đích là khiến em bị dẫn dắt, tin tưởng Cố Thừa Phong rồi phản bội anh.”

“Mục tiêu cuối cùng của đối phương là toàn bộ Tần thị.”

“Còn những bình luận nói tốt cho anh, hoặc âm thầm tiết lộ thông tin thật, là một số luồng dữ liệu vẫn đang ẩn nấp, cố gắng loại bỏ phần thông tin bị can thiệp.”

“Để không bị xóa bỏ, chúng chỉ có thể đưa ra những lời nhắc rất kín đáo.”

Tôi vẫn còn sợ hãi, vô thức sờ dái tai.

“Chiếc khuyên đã được tháo xuống đưa đi kiểm tra ngay tối hôm đó sau khi em ngủ.”

“Nhắc mới nhớ, công nghệ này vốn bắt nguồn từ Tần thị, nhưng chưa từng được công khai.”

Mắt tôi mở lớn.

“Có nội gián?!”

Tôi biết khả năng nghiên c/ứu phát triển của Tần thị rất mạnh, vì thế cũng gây th/ù với vô số thế lực.

Tần Tắc từng nhắc tới chuyện Tần thị đang thử nghiệm những công nghệ như công nghệ toàn tức, trí tuệ nhân tạo, sinh vật mô phỏng…

Toàn là những cuộc cách mạng kỹ thuật có thể thay đổi cả thời đại.

“Đúng.”

“Bắt được nội gián chưa?”

“Ừ. Đã xử lý một phần, còn mấy người cần từ từ tính sổ.”

Sắc mặt Tần Tắc lạnh xuống.

“Chỉ có Cố Thừa Phong mất tích.”

“Anh luôn cảm thấy người này rất kỳ lạ, không giống…”

Tim tôi lại bắt đầu đ/ập lo/ạn.

“Không giống cái gì?”

Tần Tắc nhíu ch/ặt mày.

“Trong thời gian ngắn anh cũng khó giải thích.”

“Tóm lại cậu ta đã biến mất. Mối nguy tiềm ẩn không thể kiểm soát mới là nguy hiểm nhất, đây cũng là lý do anh đưa em rời khỏi thành phố Kinh.”

“Nhưng không cần quá hoảng.”

“Với thực lực nhà họ Tần, chẳng bao lâu sẽ tìm được cậu ta.”

Trong lòng tôi dần bình tĩnh lại.

Tôi từ trước tới nay luôn tin vào năng lực của Tần Tắc.

Thành phố Hải quả nhiên không hổ danh là địa điểm nghỉ dưỡng đẹp nhất năm.

Ban ngày tôi cùng Tần Tắc ngủ dưới ô che nắng trên bãi biển, buổi tối lại chơi trò hồ ly với thư sinh, cuộc sống vui vẻ đến mức chẳng biết x/ấu hổ ấy luôn trôi qua đặc biệt nhanh.

Tôi không ngờ chỉ trong lúc Tần Tắc quay về khách sạn lấy kem chống nắng, vị khách không mời mà tới kia đã xuất hiện.

Ban đầu Tần Tắc muốn bế tôi cùng đi, nhưng tôi chê anh ôm nóng quá, ngủ không thoải mái nên từ chối.

Tần Tắc do dự một lúc.

Nghĩ tới chuyện Cố Thừa Phong đã bị bắt, không còn nguy hiểm nữa, anh mới một mình quay về khách sạn.

Tôi nằm trên ghế dài một mình, ngủ say như c.h.ế.t.

Một bóng đen phủ xuống.

Tôi mở mắt, bất ngờ chạm thẳng vào đôi mắt chứa đầy tình cảm.

“Cố Thừa Phong! Sao cậu lại ở đây?!”

“Anh Ôn Lê!”

Cố Thừa Phong tràn đầy sức sống, vừa cười đã lộ ra tám chiếc răng trắng.

“Tôi ở đây mà.”

“Người bọn họ bắt được là giả đó.”

“Tôi nhớ anh lắm, anh có nhớ tôi không?”

Tôi lập tức đứng bật dậy, lùi mấy bước.

Người này đúng là có b/ệnh!

“Cậu… cậu đừng qua đây!”

“Lê Lê, đừng sợ tôi.”

“Tôi chỉ quá thích anh thôi.”

Cậu ta nói đầy tủi thân, mắt mờ mịt hơi nước, trông chẳng khác gì một chú ch.ó con.

Ánh mắt tôi rơi lên miếng rong biển còn dính trên mái tóc ướt sũng của cậu ta, nhất thời nghẹn lời.

Tên này hóa ra bơi từ biển lên.

Tôi còn đang thắc mắc.

Trong b/án kính mười dặm quanh đây, dù mắt thường không nhìn thấy nhưng đều có vệ sĩ Tần Tắc sắp xếp canh phòng, tới một con ruồi cũng không lọt qua được.

Tên này…

Rốt cuộc bơi từ đâu tới?

Vùng biển quanh đây rộng lớn, ít đảo, gần đây lại chẳng cho tàu thuyền tiến vào.

Thể lực đúng là kinh người.

Đầu óc tôi nhanh chóng xoay chuyển.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
3 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BÌNH LUẬN BẢO TÔI BỎ PHẢN DIỆN, NHƯNG ANH ẤY NUÔI TÔI QUÁ SƯỚNG

9
Bạn trai tôi có tính cách cố chấp, dục vọng chiếm hữu lại cực kỳ mạnh, còn tôi vừa hay là kiểu người trời sinh ít năng lượng, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Thế là mọi chuyện cứ thuận lý thành chương, tôi bị bạn trai giấu trong biệt thự rồi nuôi luôn ở đó. Cuộc sống hằng ngày ngoài ăn uống thì phần lớn thời gian tôi đều cuộn mình nằm ườn, thi thoảng còn có thêm chút vận động ban đêm, cho nên muốn nói những ngày tháng này không hạnh phúc cũng khó. Đúng vào lúc tôi đang sống vui vẻ nhất, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy. “Đáng ghét! Bé thụ sắp bị phản diện nhốt đến mức xảy ra vấn đề tâm lý rồi! Cứ chờ đi, nam chính sắp tới cứu bé thụ rồi!” “Người phía trên mù à? Không nhìn ra bé thụ đang tự hưởng thụ cuộc sống sao? Với lại phản diện chiều cậu ấy tới mức chỉ thiếu nước để cậu ấy trèo lên đầu mình làm loạn thôi, trạng thái tinh thần của bé thụ khỏe mạnh lắm!”
Boys Love
0