Tôi nhìn chằm chằm vào con búp bê LinaBell đặt trên ghế sofa, chìm vào suy tư.
Món đồ chơi này là do tôi khi đến thành phố B hó//a t/rị.
Không thể nào cứ vô tư nhận đồ của hai mẹ con họ mà không đền đáp.
Đàn ông không thể làm chuyện hèn mạt, ăn không ngồi rồi đó được.
Nhưng cả đêm, tôi gõ cửa ba lần vẫn không thấy ai mở.
Xoa xoa sống mũi, lòng dâng lên bực bội, vừa định ném con búp bê vào thùng rác thì giọng nói kinh ngạc vang lên sau lưng: "Tiểu Cố, cháu làm gì ở đây?"
Quay lại, là ông cụ nghỉ hưu sống ở tầng trên.
Gương mặt ông ấy nghiêm nghị: "Cháu đến phòng 203 làm gì? Không biết nhà họ đã xảy ra chuyện rồi sao?!"
Mí mắt tôi gi/ật gi/ật, linh cảm bất tường tràn ngập trong lòng.
Tối ngày 20 tháng 10.
Cách đây một tháng, ngay sau khi tôi rời đi, khu chung cư của chúng tôi xảy ra á/n m/ạng k/inh h/oàng.
Ba thanh niên mới vào đại học s/ay rư/ợu, có lẽ còn phê th/uốc, xông vào nhà hai mẹ con này.
Nguyên nhân bắt ng/uồn từ buổi chiều nọ, người phụ nữ b/án hàng rong trước cổng trường.
Một thanh niên lái siêu xe đến khoe mẽ, bà không kịp dọn hàng nhường đường.
Chiếc xe ngh/iền n/át sạp hàng.
Người phụ nữ chưa kịp nói gì, đám sinh viên đã phẫn nộ vây quanh xe, gào thét bắt họ xuống xe xin lỗi.
Ban đầu kẻ trong xe còn ngạo mạn, ném mấy tờ tiền ra rồi định bỏ đi.
Các sinh viên khác tức gi/ận, cho rằng đó là sự s/ỉ nh/ục, liền đ/ập vào xe, hét lên bảo bọn họ xuống xin lỗi.
Thấy sự tình nghiêm trọng, gã thanh niên sợ hãi, ngoan ngoãn xuống xe xin lỗi rồi bồi thường.
Nhưng người phụ nữ ấy lại bị ghi th/ù.
Chưa đầy 2 ngày sau, ba kẻ nồng nặc mùi rư/ợu nhân lúc đêm tối xông vào nhà hai mẹ con, t/át người mẹ 18 cái, đ/ập phá tan hoang mọi thứ trong nhà.
Người phụ nữ không thể chống cự, ôm Y Y co rúm vào góc tường: "Các anh đ/ập thoải mái, chỉ xin tha cho mẹ con tôi… Con bé còn nhỏ…"
Kẻ cầm đầu là Tông Nguyên, con trai tỷ phú giàu nhất thành phố A.
Hắn giẫm lên tay người phụ nữ, cười đi/ên cuồ/ng: "Lúc đó không biết dọn đường cho tao, khiến tao mất mặt! Con đàn bà này! Giờ biết van xin rồi à! Hôm nay bọn tao sẽ cho mày bài học nhớ đời!"
Ba tên s/úc si/nh sau khi đ/ập phá và hút th/uốc, có lẽ vẫn chưa thỏa mãn, lại đưa mắt nhìn người phụ nữ còn đầy nữ tính.
Chúng lôi cô vào phòng ngủ, thay nhau làm nh/ục cô.
Trong lúc giãy giụa, người phụ nữ bị đ/á/nh đến biến dạng khuôn mặt.
Nghe ông cụ kể lại trong đ/au đớn, tôi tựa vào tường hành lang châm điếu th/uốc, khuôn mặt khuất trong bóng tối.
"Lũ q/uỷ đó h//ành h/ạ người mẹ suốt 2 tiếng đồng hồ… Toàn thân đầy m/áu."
"Chúng còn đ/âm điếu th/uốc đang ch/áy vào mắt, vào mặt mẹ Y Y… Cô ấy bị bỏng đến mức không còn nhận ra hình dạng, chẳng mấy chốc đã tắt thở."
"Y Y khóc thét trong sợ hãi, sau đó giãy giụa lao lên cắn vào chân chúng, bị chúng đ/á văng đ/ập vào tường. Pháp y nói… Phía sau đầu đã tụ thành khối m/áu đông…"
Nhưng ba tên khốn đó vẫn chưa hả dạ.
Chúng nhấc bổng Y Y lên như con gà con, trói cô bé vào bồn tắm rồi mở van nước.
Chứng kiến nước từ từ dâng lên ng/ực Y Y, rồi dần nhấn chìm cả mái tóc cô bé.