Tôi từng đoạt huy chương bạc giải chạy nước rút cấp thành phố hồi cấp hai, sau này thi taekwondo lên đai đen.
Trong việc đ/á/nh nhau và chạy trốn, tôi chưa từng thua.
Dĩ nhiên, tôi là thiếu nữ ngoan hiền, không thường xuyên đ/á/nh nhau.
Triệu Sơ Niên đi đậu xe rồi tìm đến chỗ tôi lúc tôi đang đ/è tên đầu gấu cuối cùng xuống đất đ/á/nh.
Bên cạnh là hai tên tóc vàng mặt mũi bầm dập đang nằm bẹp dưới đất, ôm bụng không đứng dậy nổi.
Triệu Sơ Niên nhìn tôi, nhìn bọn đầu gấu, lại nhìn Vương Tiểu Tiểu đang ngồi xổm một bên đỡ chàng trai ngây thơ, anh khẽ hít một hơi thật sâu rồi đi đến ngồi xổm bên cạnh tôi.
"Em đ/á/nh như thế không ổn."
Tôi: “???”
Tôi cảm thấy câu nói này có gì sai sai, nhưng lại không chỉ ra được.
Triệu Sơ Niên ngồi xổm bên cạnh tôi, nhẹ nhàng chỉ dẫn.
"Em đ/á/nh vào chỗ này không ổn, dễ gây vỡ lách làm chảy m/áu nhiều. Đánh sang bên cạnh một chút, chú ý lực đ/á/nh, ra tay phải chuẩn."
Không hiểu sao, tôi cảm thấy tiếng khóc của hai tên đầu gấu bên cạnh bỗng nhỏ đi chút.
Thậm chí anh còn nắm tay tôi, đặt vào đúng vị trí, rồi nói:
"Cứ đ/á/nh vào đây, khớp ngón tay hơi nhô ra, đúng rồi đúng rồi, như thế này, nhắm vào điểm này, dùng lực đ/á/nh xuống, vừa đ/au lại không gây thương tích."
Tôi: “……”
Đầu gấu: “……”
Vương Tiểu Tiểu: “……”
Trong khoảnh khắc đó, con hẻm trống vắng chìm vào sự yên lặng ch*t chóc.
Thậm chí Triệu Sơ Niên còn kiểm tra hai tên đầu gấu kia giúp tôi rồi đưa ra kết luận.
"Không đ/á/nh ra vấn đề gì, vết thương ngoài da, không cần đến bệ/nh viện, tự m/ua chút rư/ợu th/uốc bôi, xịt cồn khử trùng, nếu không yên tâm thì dùng thêm th/uốc Vân Nam Bạch Dược."
Xong anh còn quay lại khen tôi, "Đánh hay lắm."
Mấy tên đầu gấu không dám thở ra tiếng nào, đỡ nhau, chạy b/án sống b/án ch*t.
Nhìn đi, nhìn đi, thế nào mới gọi là kẻ khát m/áu.
Nói anh là kẻ khát m/áu còn chưa đủ.
Đây đúng là một kẻ tà/n nh/ẫn!
Thậm chí Triệu Sơ Niên còn giúp Vương Tiểu Tiểu đỡ chàng trai ngây thơ của cô ấy dậy.
"Địa chỉ, đi đâu?"
Vương Tiểu Tiểu ngẩn ngớ, đọc tên khu nhà của chính mình.
Tôi nhìn cô ấy.
Đối phương ngang nhiên nói với tôi, về nhà cô ấy là sân nhà, chàng trai ngây thơ thành thịt trên thớt, cô ấy muốn xử lý sao cũng được.
Tôi nghiêm túc nghi ngờ là cô ấy không biết chàng trai ngây thơ đó ở đâu.
Triệu Sơ Niên toát ra khí chất bác sĩ, nghiêm túc lái xe, không nói gì.
Vương Tiểu Tiểu ở hàng ghế sau vừa đỡ chàng trai ngây thơ, vừa r/un r/ẩy vì sợ cậu ấy nôn ra làm bẩn xe của nam thần.
Tôi ngồi ghế phụ, xoa mu bàn tay, giả vờ hiền lành.
Nói thật, kết quả của việc không thường xuyên đ/á/nh nhau là sau khi đ/á/nh xong, bọn đầu gấu đ/au người, tôi đ/au tay.
Triệu Sơ Niên giúp Vương Tiểu Tiểu ném chàng trai ngây thơ lên giường, rồi dắt tôi về nhà.
Trước khi vào khu nhà, anh ghé qua hiệu th/uốc m/ua một hộp th/uốc xịt Vân Nam Bạch Dược, ngồi xịt cho tôi ngay trong xe.
"Lần sau đ/á/nh nhau nhớ đừng cố quá, đ/á vài cái cho có là được, không cần ra tay."
Tôi: “……”
Trong khoảnh khắc đó, hào quang bác sĩ vị tha của nam thần vỡ vụn thành từng mảnh trong mắt tôi.
"Nếu lần sau có chuyện như thế nữa, em ngồi trong xe, anh đi là được."
Tôi gật đầu như gà mổ thóc.
Với trình độ nghiệp vụ này, đ/á/nh nhau mới là chuyên môn của anh.
"Nhưng tốt nhất là đừng có đ/á/nh nữa."
Tôi không dám lên tiếng, tiếp tục gật đầu.
"Tay em bị thương, anh đ/au lòng."
Ánh đèn đường vàng vọt hòa lẫn ánh sáng trắng trong xe, nét mặt Triệu Sơ Niên ẩn hiện trong ánh sáng ấm áp, mùi hương của anh hòa tan trong mùi th/uốc đắng chát nhưng thanh nhẹ, anh dịu dàng và chăm chú nhìn tôi.
Pháo hoa trong đầu tôi lập tức bùng n/ổ.
Lợi thế của việc sống ở nhà bên cạnh là có thể cùng đi lên tầng, cùng đi thang máy, cùng lối đi, kéo dài tối đa thời gian chia tay.
Triệu Sơ Niên dừng lại trước cửa nhà tôi, chờ tôi lấy chìa khóa, anh vừa chờ vừa cười, "Không phải lần này lại quên mang chứ."
Tôi lập tức lôi chìa khóa từ túi ra.