Lấy ơn báo đáp

Chương 4

22/04/2026 18:00

Châu Châu nhanh chóng tìm đến biệt thự.

Cậu ta không phải người của công ty tôi, hơi trách móc liếc nhìn tôi một cái, rồi mới quay sang khuyên Tống Thanh Dực: "Anh Thanh Dực, đạo diễn đang gi/ận dữ ở trường quay rồi, anh mau quay lại đi..."

Cậu ta định vượt qua cửa chính để kéo Tống Thanh Dực, bị tôi nhíu mày chặn lại: "Tôi có mời cậu vào đâu?"

Căn biệt thự này là nhà tôi.

Châu Châu thoáng ngượng ngùng, liếc nhìn Tống Thanh Dực.

"Nhìn tôi làm gì, xin lỗi đi." Tống Thanh Dực ôm lấy eo tôi, vẻ mặt cũng không vui, "Ai dạy cậu nói chuyện với sếp của sếp như thế?"

Tôi sững người, bình luận lập tức ngập tràn lời ch/ửi bới:

[Cặp đôi nhỏ có lo lắng xa cách là lẽ thường tình, nam phụ đừng có lúc nào cũng bày trò đáng gh/ét nữa!]

[Thực ra thụ bảo bối cũng có thể giúp công giành vai đó, nhưng công không nỡ để tiền bạc làm vấy bẩn tình cảm, thà chạy về diễn trò với nam phụ còn hơn để thụ bảo bối phải ra tay…]

[Ừ, công cứ giả vờ hống hách với thụ bảo bối đi, sau này theo đuổi khổ sở một chút cũng không sao…]

"Khỏi cần xin lỗi, em đi với cậu ta đi." Tôi gỡ tay Tống Thanh Dực ra, lần đầu tiên không hống hách mà lùi lại từng bước, "Vai nam phụ bộ phim đó anh sẽ cho em, em đi đi."

Tiễn Tống Thanh Dực đi rồi, tôi vẫn đến công ty.

Thư ký nhanh chóng điều tra lai lịch của Châu Châu.

Con trai đ/ộc nhất của tập đoàn hàng đầu ngành xây dựng trong nước, vì theo đuổi tình yêu mà hạ mình gia nhập giới giải trí và làm quản lý nghệ sĩ.

Tôi đóng hồ sơ lại.

Trên đó ghi cậu ta đã đơn phương Tống Thanh Dực 4 năm.

Trước giờ bao nhiêu Omega giàu có theo đuổi Tống Thanh Dực, hắn đều phớt lờ.

Duy chỉ có Châu Châu.

Hắn cho phép Omega có độ tương thích 98% ở bên cạnh mình.

Cho phép kẻ mang tâm tư như thế, ngày ngày quẩn quanh mình...

"Giang tổng, có giữ lại người này không?" Thấy tôi đờ đẫn, thư ký Ngô đẩy tới một tập hồ sơ khác, máy móc lặp lại câu hỏi.

Tôi bực bội định gạt tập hồ sơ đi, nhưng khi nhìn rõ tấm ảnh, đột nhiên sững người.

“Cậu cố ý tìm à?”

“Là cậu ấy tự nguyện tìm đến.”

Chàng trai trong ảnh, trông rất giống Tống Thanh Dực lúc mới debut.

Non nớt ngây thơ, nhưng không kém phần quyến rũ.

Nhưng đúng thời điểm này lại tự tìm đến.

Tưởng tôi chỉ biết yêu đương thôi sao?

Tôi chợt thấy khá thú vị, bảo thư ký Ngô giữ người này lại.

Làm việc đến khuya, bình luận vẫn lởn vởn trước mắt.

Lúc thì bảo Tống Thanh Dực và trợ lý nhỏ cử chỉ thân mật, lúc lại nói hắn chê đêm qua gh/ê t/ởm, về đoàn làm phim tắm đi tắm lại nhiều lần...

Tôi gắng gượng phớt lờ.

Nhưng từng chữ đều chói mắt.

Gh/ê t/ởm đến phát nôn.

Trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo một hồi, tôi mới gượng dậy mở laptop xử lý công việc.

Không ngờ lại rơi ra một mảnh giấy, nguệch ngoạc viết dòng chữ: [Đừng tắt máy, em phải báo cáo với anh, xin anh mà.]

Buồn cười thật.

Ai bảo Tống Thanh Dực có người chống lưng nên diễn xuất kém?

Diễn hay quá còn gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cửa phòng khóa chặt, trang sức trên bàn ghi lại ba lần mẹ qua đời

Chương 12
Trong đêm bão, chuyên gia giám định trang sức Đường Dĩ Ninh và chị gái Dĩ An bị mắc kẹt tại căn phòng áp mái của một khách sạn cũ sắp bị phá dỡ. Trên bàn là ba món đồ trang sức bằng bạc, mỗi món đều khắc một "ngày mất" liên quan đến người mẹ của họ. Dĩ Ninh nhận ra từ lớp oxy hóa rằng các vết khắc không được tạo ra cùng một thời điểm. Sau đó, cô dần dần tháo gỡ dòng thời gian thông qua hồ sơ thẻ phòng, dữ liệu hậu trường từ tài khoản mạng xã hội cũ của mẹ và những vết khắc trên khung cửa sổ. Cô nhanh chóng nhận ra mối nguy hiểm thực sự không nằm ở việc ngày nào là giả, mà là mỗi ngày đều đại diện cho một sự thật khác nhau: ngày mẹ chủ động chấm dứt thân phận nhà thiết kế cũ, ngày bà thực sự rời bỏ gia đình, và cột mốc pháp lý tuyên bố bà đã qua đời. Điều khó chấp nhận hơn cả là chị gái cô đã nhận sự hỗ trợ từ đối tác cũ của mẹ suốt nhiều năm, đồng thời giữ im lặng trong suốt quá trình tuyên bố tử vong và phân chia di sản. Nếu hai người công khai toàn bộ bằng chứng, di sản hiện tại của hai chị em sẽ phải tính toán lại; nếu tiếp tục im lặng, người đối tác cũ của mẹ sẽ phải gánh chịu cáo buộc lừa đảo không thuộc về bà. Trong lúc đếm ngược đến giờ phá dỡ và tòa nhà bị phong tỏa bởi mưa bão, Dĩ Ninh phải quyết định xem mình muốn một "ngày mất" dễ tin nhất, hay một hồ sơ đầy đủ mà chính cô cũng phải gánh vác trách nhiệm.
0
Lục Ly Chương 9