Bạch Quân Bình nói.
Anh ta điều tra được có một cuốn kinh Phật thời Đường có họa tiết này.
Vì thế anh ta tìm đến biệt thự, muốn đưa cho tôi manh mối, tiện thể lấy nốt số tiền th/ù lao còn lại.
Kết quả là đứng bên ngoài hàng rào, anh ta nhìn thấy tôi phát đi/ên.
Tôi cứ gào thét không ngừng.
Bạch Quân Bình phối hợp cùng bảo vệ khu biệt thự, phải mất đến 6 người đàn ông trưởng thành mới kh/ống ch/ế được tôi.
Sau đó họ đưa tôi đến b/ệnh viện t/âm th/ần.
Tôi gào thét suốt 7, 8 ngày trời.
Không ăn không uống mà gào thét.
Nếu không phải bác sĩ b/ệnh viện t/âm th/ần tiêm th/uốc an thần rồi truyền glucose cho tôi.
Thì tôi đã sớm kiệt sức mà ch*t rồi.
Một tuần sau tôi mới lấy lại được lý trí.
Đến khi hoàn toàn xuất viện, đã hơn 2 tháng trôi qua.
Tôi trả cho Bạch Quân Bình một khoản th/ù lao hậu hĩnh.
Tôi giấu đi nguyên nhân thực sự khiến mình phát đi/ên, rồi lại thuê anh ta lần nữa.
Bảo anh ta đến thôn Hạ Hạ Câu một chuyến, xem cái khám thờ trên núi Chi Tử Miên còn đó không.
Vì nể mặt tiền bạc, Bạch Quân Bình đã chạy một chuyến.
Anh ta quay về bảo với tôi.
Trên tảng đ/á lớn chẳng có gì cả.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, biết rằng cuối cùng mình cũng có thể sống một cuộc đời bình yên.
Cuộc sống bình yên trôi qua hơn 2 năm.
Sau khi bóng m/a tâm lý đã tan biến gần hết.
Tôi lại quen một cậu sinh viên đại học.
Trẻ trung tuấn tú, ôn hòa hiểu chuyện.
Một đêm khuya nọ, khi tôi đang uống rư/ợu cùng cậu ấy, cơ thể cậu ta bỗng cứng đờ.
Thời gian dường như đông cứng lại.
Cậu sinh viên ngước mắt nhìn tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười hoàn mỹ không tì vết.
Ngón trỏ thon dài chấm rư/ợu, vẽ lên mặt bàn một họa tiết con ngài đơn giản.
Luồng nhiệt nóng hổi đang trào dâng trong cơ thể, thậm chí bốc lên tận mặt.
Từng chút một, lạnh dần đi.
Tôi lỡ tay.
Làm đổ ly rư/ợu trước mặt.
"Thứ em h/ủy ho/ại, chẳng qua chỉ là một cái x/ác phàm, một món không mấy giá trị trong bộ sưu tập của ta mà thôi."
Mê Ngài tiện tay đỡ lấy ly rư/ợu sắp rơi xuống đất.
Khóe miệng hắn, mở rộng hết cỡ.
"Bây giờ, ta đã trở lại."
"Vợ còn chào đón ta không?"
(Hết)