Có gì đó không ổn, tôi ngày càng phụ thuộc vào Tạ Cảnh Hành.

Mong ngóng từng ngày được gặp hắn, không ngừng tìm cách đến gần hơn.

Chuyện nhỏ xíu cũng lập tức kể cho hắn nghe.

Chỉ cần được hắn xoa đầu, lập tức biến thành chú cún vui sướng.

Cuối cùng, sau lần thứ n đem "Tạ Cảnh Hành" ra nhắc đến, Diêu Trình không nhịn nổi.

Cậu ấy nghi ngờ nhìn tôi, gi/ận sắt không thành thép nói:

"Tống đại thiếu gia, nhìn cậu mất giá thế nào ấy!"

"Nói thật đi, cậu thích Tạ Cảnh Hành rồi đúng không?!"

...Thích?

Từ này như búa tạ đ/ập vào tim khiến nhịp đ/ập lo/ạn xạ.

Mặt nóng bừng, tôi vội phản bác:

"Thích cái gì! Đây là tình huynh đệ!"

Diêu Trình đảo mắt:

"Xạo quá! Huynh đệ kiểu gì thế này?!"

"Thử sờ lương tâm đi, cậu với tôi có thế không?"

Tôi lập tức lùi nửa bước, mặt nhăn như bị:

"Biến đi, ai thân thiết với cậu chứ, nhờn nhợt quá!"

Diêu Trình: "..."

Cậu ấy thở dài, chuyển cho tôi xem đoạn chat nhóm...

[Cậu đúng là đầu gỗ… Đến phút chót vẫn phải nhờ huynh đệ chân chính ra tay trợ giúp.]

[Tám giờ tối mai, khoa Y có hoạt động giao lưu, nhanh chân lôi giáo sư Tạ của cậu đi theo đi.]

Cậu ấy vỗ vỗ vai tôi, làm điệu bộ "cố lên":

[Tỏ tình, tuyên bố chủ quyền, một mạch xong luôn, hiểu chứ?]

Tôi không buồn cười, cũng chẳng hứng thú đùa cợt với cậu ấy.

Trong nhóm chat, tin nhắn giao lưu nhuốm màu sắc tình cảm kia được ghim lên đầu.

Trông càng thêm chói mắt.

Không tự chủ được, tôi lại nghĩ đến cốt truyện gốc.

Tạ Cảnh Hành và Đường Niên chính thức thổ lộ tình cảm, kết đôi ngọt ngào trong sự kiện này.

Hiện trường giao lưu náo nhiệt vô cùng.

Đèn màu lấp lánh, tiếng cười nói rộn rã, không khí tuổi trẻ tràn ngập khắp nơi.

Tôi ngồi bệt trên bãi cỏ, vô h/ồn mở một lon bia.

Thuận tay từ chối mấy người đến bắt chuyện.

Cho đến khi bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, bàn tay định với lấy chai bia cũng bị giữ ch/ặt:

“Dương Dương, uống ít thôi.”

Tôi lặng thinh, không thèm đáp lời Tạ Cảnh Hành.

Đối phương thở dài, ngồi xuống cạnh tôi.

Hắn đặt viên kẹo bạc hà vào lòng bàn tay tôi:

“Tiểu thiếu gia, ai dám làm em không vui vậy?”

“Hôm qua còn nũng nịu đòi anh đưa đi cơ mà?”

Tôi nhét kẹo vào miệng, đ/ấm hắn một quả:

“Chú ý từ ngữ đấy, đàn ông đích thực không biết nũng nịu.”

Tạ Cảnh Hành bật cười, đưa tay định xoa đầu tôi nhưng tôi né tránh.

Nghiến nát viên kẹo, tôi nhếch mép cười gượng:

“Vào việc đi, khoa Y các anh có trai xinh gái đẹp nào giới thiệu cho tôi không?”

Sắc mặt đối phương lập tức lạnh băng.

Giọng hắn cũng băng giá:

“Tống Dương, anh đã nói rồi, đừng để tâm vào chuyện này.”

Góc mắt liếc thấy bóng dáng Đường Niên.

Cậu ta đang tiến về phía chúng tôi.

Trong lòng bỗng dâng lên vị chua xót, giọng tôi trở nên gay gắt:

“Sao, tại sao anh được yêu đương còn tôi thì không?”

Tạ Cảnh Hành sững người.

Hắn còn muốn nói gì đó thì bị Đường Niên c/ắt ngang.

Đường Niên chen vào giữa hai chúng tôi, giọng vui vẻ:

“Trò chơi giao lưu bắt đầu rồi, tham gia cùng không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm