CHÀO ANH, KẾT HÔN NHÉ?

Chương 1

30/10/2025 16:53

1.

Yến Ly bị xe tông, hôn mê ba ngày.

Nghe nói sau khi tỉnh lại, cậu ấy cứ làm ầm ĩ.

Tôi cứ nghĩ là do cậu ấy mở mắt ra không thấy tôi túc trực bên cạnh, cho rằng tôi không quan tâm, không để ý đến cậu ấy, nên lại gi/ận dỗi.

Bởi vì Yến Ly vốn là một "cún con" thích gh/en t/uông và bám người. Thế nên, nhận được tin báo, tôi lập tức mang theo canh gà đến bệ/nh viện.

Ai ngờ, vừa đến cửa phòng bệ/nh, tôi đã nghe thấy giọng "loa phóng thanh" chuẩn không cần chỉnh của Yến Ly.

"Kết hôn rồi? Lại còn cưới một thằng đàn ông? Không thể nào, tôi có phải gay đâu! Đừng có giở trò dọa nạt tôi, tôi không đời nào mắc lừa đâu!"

"Đừng lề mề, đi làm thủ tục xuất viện! Khỏe re đây này, lão tử có bị làm sao đâu!"

Người bên trong im lặng một lúc, rồi đột nhiên nhắc đến tên tôi: "Vậy cậu còn nhớ Hứa Hàn không?"

Câu trả lời của Yến Ly không chút do dự: "Ai thế? Không quen."

Giọng điệu bình thản, cứ như đang nói về một người không liên quan, nghe mà lòng tôi chua xót.

Yêu nhau ba năm, kết hôn một năm, đã quen với một "cún con" cả lòng cả mắt chỉ chứa mình tôi, giờ đây đối diện với người đàn ông lạnh lùng vô cảm này. Tôi hơi khó chấp nhận.

Đây là lần đầu tiên cậu ấy thờ ơ với tên tôi đến thế.

"Vợ cậu đấy! Lần đầu gặp mặt, cậu đã mặt dày bám riết lấy người ta, bảo là muốn làm "cún" cho người ta đấy."

Yến Ly lập tức phản bác: "Cậu nói đùa gì vậy!"

Cái giọng điệu, cái khẩu khí này, người quen biết cậu ấy lập tức hiểu ngay là cậu ấy đang gi/ận.

Thế là trong phòng không ai nói gì nữa.

Tôi đang định bước vào thì Yến Ly lại lên tiếng, nhưng lần này cậu ấy nghiêm túc hơn nhiều.

"Cái vẻ mặt này của cậu, chẳng lẽ tôi thật sự cưới một thằng đàn ông à? Người đó phải đẹp đến mức nào mới có thể bẻ cong được tôi chứ? Ai vậy, có ảnh không?"

Đối phương im lặng một lúc, giọng nói có vẻ hơi oán trách, "Không phải cậu bảo không cho chúng tôi lưu ảnh của anh ấy à? Gh/en t/uông vớ vẩn, ai dám lưu chứ? Còn trông thế nào thì lát nữa anh ấy đến là cậu biết thôi."

Đúng vậy, Yến Ly rất hay gh/en.

Sau khi kết hôn, cậu ấy cứ muốn nh/ốt tôi ở nhà.

Nhưng tôi có công việc của mình, không có nhiều thời gian bầu bạn với cậu ấy. Thế là cậu ấy chiếm hết thời gian rảnh của tôi. Đi làm hay tan làm đều phải đến đón tôi.

Còn về chuyện hình ảnh, cậu ấy rất thích chụp ảnh cho tôi, nhưng không thích người khác chụp cho tôi, còn kỹ thuật của cậu ấy... chỉ có thể nói là, nên luyện tập thêm.

"Thôi đi, tôi không thể nào thích đàn ông được, đợi người đó đến, tôi sẽ ly hôn." Yến Ly từ bỏ ý định.

"Cậu thật sự muốn ly hôn à? Đến lúc khôi phục ký ức, đừng có khóc lóc làm ầm ĩ c/ầu x/in người ta đừng đi đấy!"

"Đừng nói nhảm, lão tử tuyệt đối không hối h/ận!" Giọng cậu ấy mạnh mẽ dứt khoát, không có đường xoay chuyển.

Nghe những lời này, tôi thở dài. Vì cậu ấy đã quyết định rồi, vậy thì chia tay trong sự đàng hoàng tử tế đi. Không cần cưỡng cầu nữa.

Xách hộp giữ nhiệt, tôi đẩy cửa bước vào phòng bệ/nh.

Đập vào mắt là Yến Ly đang đứng bên bậu cửa sổ, vừa thay xong quần áo thường.

Cậu ấy có đôi mày thanh tú, đôi mắt đào hoa hơi hếch lên đầy vẻ ngông nghênh. Nghe thấy tiếng động, đôi mắt đó liếc nhìn qua đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Nhưng khi ánh mắt đó rơi xuống người tôi, cậu ấy sững lại.

Còn người bạn thân nhất của cậu ấy, Mạnh Tưởng, thì nhìn tôi đầy vẻ đồng cảm. Cậu ta đi đến định vỗ vai tôi an ủi, rồi như nhớ ra điều gì đó, liếc nhìn Yến Ly một cái, rụt tay lại vẻ hậm hực, sờ lên sống mũi mình.

Tôi nặn ra một nụ cười, đặt bát canh gà lên chiếc bàn thấp cạnh giường. Vừa định rụt tay về, đã bị Yến Ly nắm ch/ặt cổ tay.

Đôi mắt cậu ấy long lanh rực rỡ, hệt như lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy tôi năm đó. Anh ấy nói: "Chào anh, chúng ta có thể kết hôn được không?"

2.

Tôi sững người, rồi thấy hơi buồn cười.

Khẽ nắm lấy bàn tay đang chìa ra của cậu ấy, tôi nhướng mày nhìn cậu ấy: "Nhưng tôi đã kết hôn rồi."

Ngay lập tức, Yến Ly héo rũ như quả cà bị sương muối đ/á/nh. Đôi mắt đào hoa quyến rũ cũng trở nên tối sầm vô h/ồn.

Cậu bạn thân Mạnh Tưởng đứng bên cạnh bật cười thành tiếng, rồi bị Yến Ly lườm một cái sắc lạnh.

"Vậy... vậy khi nào anh ly hôn? Không... ờ... ý tôi là..." Ánh mắt cậu ấy lảng tránh, vành tai từ từ ửng hồng, một chàng trai cao một mét tám mươi chín lóng ngóng bối rối, hệt như một cậu thanh niên mới lớn biết yêu.

Non nớt, ngây thơ mà đáng yêu.

Yến Ly 18 tuổi quả thực chưa có kinh nghiệm yêu đương. Lúc đó cậu ấy mặt mũi rất mỏng, chỉ cần trêu chọc vài câu là đã đỏ mặt tía tai.

Còn Yến Ly sau khi cưới... thì mỗi ngày đều tràn ngập "màu vàng", không nhắc đến thì hơn.

"Ý tôi là, nếu anh có ý định ly hôn, lúc tái hôn có thể ưu tiên cân nhắc tôi một chút không, bên tôi..." Cậu ấy cau mày, "Bên tôi chắc chắn là hôn nhân sắp đặt, không có tình cảm, tôi sẽ giải quyết sạch sẽ nhanh nhất có thể! Rồi, tôi sẽ theo đuổi anh, có được không?"

Giọng cậu ấy nhỏ nhẹ cẩn thận, hoàn toàn đối lập với cái giọng vừa nãy hùng h/ồn tuyên bố "mình tuyệt đối không phải người đồng tính".

Tôi rút tay ra khỏi tay cậu ấy, có vẻ nghiêm túc, "Không được, tôi rất hài lòng với cuộc hôn nhân này, tạm thời không có ý định ly hôn."

Không nhìn vẻ mặt ủ rũ buồn bã của cậu ấy nữa. Tôi quay người đi tìm bác sĩ.

Cậu ấy thật sự có thể xuất viện được không? Sao bị va chạm một cái mà lại trở nên ngốc nghếch hơn thế này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0