Hoắc Dã ban đầu có chút ngỡ ngàng.
Nhưng ngay sau đó là một trận kinh ngạc.
Anh và Ôn Ninh thật ra còn chưa từng tiếp xúc nhiều.
Đứa nhỏ này vừa lên đã là "em yêu anh".
Thật sự khiến Hoắc Dã choáng váng.
Nhưng nhìn đôi mắt to ngấn nước của đứa nhỏ.
Anh chẳng thể nói ra được lời nào khác.
Đành tiếp tục giả vờ say, nằm vật xuống giường nhắm tịt mắt.
Thế rồi một cái chớp mắt. Trời đã sáng rõ.
Khi tỉnh dậy lần nữa. Chiếc điện thoại trên người đã bị thu mất.
Hoắc Dã gi/ật mình tỉnh táo. Thì ra Ôn Ninh nghiêm túc thật.
Nhưng kỳ lạ thay, anh không hề cảm thấy khó chịu.
Trái lại còn nghĩ thầm. Như vậy cũng tốt.
Thế là anh dùng đồng hồ thông minh gọi cho thuộc hạ.
Bảo họ xóa sạch đoạn video liên quan đến mình trong hội sở hôm qua và phải giữ bí mật.
Lại bảo họ tự xử lý công việc công ty.
Rồi tắt máy, mặc kệ thiên hạ.
Mỗi ngày đều có Ôn Ninh đứa nhỏ ngoan này cơm nước ngày ba bữa phục vụ tận nơi.
Sợ anh buồn chán còn m/ua không ít mô hình xe đua cho anh chơi.
Ngoài việc mỗi ngày đều nói yêu anh ra.
Cuộc sống của Hoắc Dã thật sự vô cùng thoải mái.
Chỉ là anh không biết phải đáp lại tình cảm của Ôn Ninh thế nào.
Mỗi lần chỉ biết ậm ừ "Ừm".
Hoặc "Anh biết rồi".
Mà Ôn Ninh thậm chí vì muốn ở gần anh hơn.
Còn bày đặt nằm đất.
Cả người nhỏ bé cuộn tròn dưới đất. Khiến Hoắc Dã thấy tim mềm nhũn.
Lập tức kéo cậu lên giường ngủ chung.
Dù sao giường cũng rộng rãi mà.
Dần dần.
Nhìn Ôn Ninh ngày càng nghiêm túc.
Hoắc Dã càng thấy đứa nhỏ này đáng yêu.
Mỗi sáng tỉnh giấc đều thấy mình ôm cậu ch/ặt cứng.
Hoắc Dã dù có vô tư đến mấy thì cũng hiểu ra là mình thích Ôn Ninh rồi.
Thế nên ngày hôm sau, khi Ôn Ninh ngập ngừng đòi hôn.
Anh không chút do dự đáp ứng.
Hoắc Dã anh coi như cũng được yêu đương rồi.