Điện thoại tôi báo có một tin nhắn mới được gửi đến.
Là tin nhắn từ Lý Tử Hồi, cậu ấy hỏi tôi: [Người đó chính là người mà năm xưa cậu bảo là người cậu thích để từ chối tớ đúng không? Hai người quay lại với nhau rồi à?]
Tôi nhắn tin trả lời "Đúng vậy", đặt điện thoại xuống bàn, rồi đưa mắt cẩn thận ngắm nghía từng đường nét trên khuôn mặt của Bùi Tẫn Trì.
Trong quán bar ngày đó, thực chất tôi đã nhận ra hắn từ lâu.
Câu nói đó cũng là do tôi cố tình lỡ miệng nói ra. Ngay từ hồi còn đi học, tôi đã biết thừa hắn bảo vệ Bùi Văn Dịch cẩn thận đến nhường nào.
Sự dốc lòng dốc sức tiếp cận bày mưu tính kế của hắn, hóa ra cũng chính là kế hoạch ấp ủ từ lâu mà tôi đã dày công vạch ra.
Cái đêm tôi và Bùi Văn Dịch ở chung một phòng, tin tức đó cũng là do chính tôi nặc danh nhắn tin báo cho Bùi Tẫn Trì.
May mắn thay, ván cược này tôi đã thắng lớn.
Tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn khẽ khàng lên môi hắn.
Bùi Tẫn Trì, sau này, cả một đời dài đằng đẵng, ai cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tay ai.