Nhân viên nghiên c/ứu đẩy kính.
“Đúng vậy.”
“Nếu trong một ngày nhu cầu của Trùng mẫu không được thỏa mãn, điều đó có nghĩa Trùng đực không thực hiện tốt mệnh lệnh.”
“Hàng vạn Trùng tộc sẽ tìm tới Trùng mẫu để sinh sản, thay thế vị trí của Trùng đực.”
Tôi ch*t lặng.
Tôi xuyên thành Omega đã đủ thảm.
Cùng lắm chỉ bị đàn ông nhòm ngó phía sau.
Dù sao con người vẫn phải tuân thủ pháp luật.
Không ngờ bây giờ tôi không chỉ phải đề phòng Alpha, còn phải đề phòng cả Trùng tộc?
Nhân viên nghiên c/ứu chỉ lên chữ trên báo cáo.
“Thiên chức của Trùng mẫu là sinh sản.”
“Tinh thần thể trong n/ão cậu vẫn chỉ là một con non, vì vậy suy nghĩ còn thuần túy hơn.”
“Vậy phải làm thế nào mới ngăn Trùng mẫu phát tín hiệu?”
Nhân viên nghiên c/ứu nở nụ cười nham hiểm.
“Alpha.”
Ba Alpha cấp S đều ngơ ngác.
“Alpha có cấp bậc càng cao thì năng lực càng mạnh.”
“Trong bối cảnh Trùng tộc tôn sùng kẻ mạnh, càng dễ được Trùng mẫu yêu thích.”
“Vì vậy, muốn tinh thần thể Trùng mẫu không tiếp tục xao động, cần Alpha ít nhất cấp A+ tiến hành đá/nh dấu.”
Ánh mắt Cố Nghiễn Nam lướt trên người tôi.
Sâu thẳm đến mức khiến tôi run lên.
“Vậy Alpha cấp S thì sao?”
Nhân viên nghiên c/ứu đồng tình gật đầu.
“Đương nhiên càng tốt.”
“Chỉ là Alpha cấp SS và SSS chưa từng xuất hiện.”
“Nếu có, chắc chắn có thể hoàn toàn áp chế tinh thần thể Trùng mẫu chưa trưởng thành.”
Yết hầu Lâm Bạc Dư chuyển động.
“Vậy…”
“Ba Alpha cấp S thì sao?”
Nhân viên nghiên c/ứu sững lại.
“…Như vậy rất tốt.”
“Có thể chia ba ca canh giữ, bảo đảm tinh thần Trùng mẫu luôn ổn định.”
Ánh mắt Lục Vân Tranh sáng rực nhìn tôi, cuối cùng gật đầu.
“Tôi đi báo cáo với phụ hoàng.”
Nhân viên nghiên c/ứu vừa rời đi, tôi lập tức bị Cố Nghiễn Nam bế lên, đặt vào chiếc xe huyền phù do Lâm Bạc Dư mới chế tạo.
Chiếc xe lao thẳng tới phủ đệ của Lục Vân Tranh.
22
Khi bị đẩy lên giường, tôi nhìn Lâm Bạc Dư và Cố Nghiễn Nam bắt đầu tranh luận ai là người đầu tiên.
Hả?
“Các cậu…”
“Đang nói ai là người đầu tiên làm gì?”
Cố Nghiễn Nam giơ tay bóp má tôi.
Giọng nói như đang quyến rũ.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ muốn được ai ôm?”
Tôi nuốt nước bọt, hơi bị sắc đẹp mê hoặc.
Sau đó nghe thấy Lâm Bạc Dư đỏ vành mắt, ngẩng đầu nhìn tôi.
“Nhiễm Nhiễm.”
Tôi nhìn trái, nhìn phải.
Càng nhìn càng cảm thấy người nguy hiểm nhất chính là mình.
Cửa mở ra.
Lục Vân Tranh bước vào trong bộ quân phục.
Khí thế anh tuấn, dáng người hoàn toàn được lễ phục tôn lên.
Tôi nhìn đến ngây người.
Không thể không nói, từ khi xuyên tới thế giới này, xu hướng tính dục của tôi cũng bị thay đổi mất rồi.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Lục Vân Tranh đột nhiên cong môi cười.
Cảm giác giống như một đóa hoa nở giữa vùng băng giá.
Cố Nghiễn Nam cau mày, không được tự nhiên c/ắt ngang màn tỏa sức hút của hắn.
“Kết quả thế nào?”
“Đã đồng ý.”
“Ba người chúng ta phụ trách…”
“Xoa dịu Trùng mẫu.”
Tôi lập tức mở to mắt.
“Các cậu…”
“Không cần hỏi tôi sao?”
“Chẳng lẽ tôi không có quyền lựa chọn?”
Lâm Bạc Dư mỉm cười nhẹ nhàng.
“Không còn cách nào.”
“Vì tương lai của đế quốc…”
“Chỉ có thể hy sinh Nhiễm Nhiễm một chút.”
Có cần đội lên đầu tôi chiếc mũ “hòa bình thế giới” lớn như vậy không?
Cố Nghiễn Nam liếc hai người còn lại, sau đó thong thả cởi cúc áo.
Đường nét cơ bắp đẹp mắt dần lộ ra.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ đương nhiên có quyền lựa chọn.”
“Ví dụ…”
“Tối nay chọn ai chơi trò chơi cùng cậu.”
Trò chơi?
Tôi tin mới lạ!
Tôi lập tức giơ tay về phía Lục Vân Tranh trông chính trực nhất.
“Tôi chọn Lục Vân Tranh!”
Sắc mặt Lâm Bạc Dư và Cố Nghiễn Nam đồng thời thay đổi.
Cố Nghiễn Nam lạnh lùng lên tiếng.
“Tinh Nhiễm bé nhỏ chắc không biết.”
“Người càng trông chính trực…”
“Lúc làm chuyện đó càng tà/n nh/ẫn.”
“Vẫn nên đến trong lòng tôi.”
“Tôi sẽ…”
“Chơi với cậu thật vui.”
Gương mặt xinh đẹp của hắn dễ dàng hút sạch sự chú ý của tôi.
Tôi vừa định giơ tay, mắt đã bị bàn tay lớn của Lục Vân Tranh che lại.
Giọng hắn lạnh lùng.
“Cậu ấy vừa chọn xong.”
“Tôi đưa người đi.”
Sau đó tôi bị hắn khiêng lên vai, trực tiếp mang đi.
Khi bị khiêng về căn phòng của Lục Vân Tranh được trang trí toàn màu đỏ rực, tôi nhìn khung cảnh trước mặt, hơi ngơ ngác.
“Lục Vân Tranh?”
Hắn ngồi xuống cạnh tôi.
Ánh mắt nhìn tôi dịu dàng khác thường.
“Tinh Nhiễm.”
“Tôi nghĩ mình nên cho cậu một hôn lễ.”
“Nhưng…”
Ánh mắt hắn tối đi trong chốc lát, sau đó nắm ch/ặt tay tôi.
“Tinh Nhiễm.”
“Sau này tôi bù cho cậu, được không?”
Lục Vân Tranh bên ngoài lạnh lùng, lúc này ánh mắt lại mềm mại như một chú chó con vừa ra đời.
Tôi nhẹ nhàng vòng tay qua cổ hắn, ghé sát hôn vụn lên khóe môi.
“Đêm tân hôn…”
“Không phải nên tranh thủ thời gian sao?”
Tin tức tố của Lục Vân Tranh lập tức bùng n/ổ.
Tinh thần thể Trùng mẫu bị Trùng đực cường đại kí/ch th/ích, ý chí sinh sản trong nháy mắt đạt đến đỉnh điểm.
Hương dâu tây hòa với mùi rư/ợu mạnh.
Trong trẻo mà nồng đượm.
Hai luồng tin tức tố liên tục dây dưa, tranh giành không ngừng.
Cuối cùng, giữa những âm thanh vỡ vụn khó nhịn, rư/ợu mạnh hoàn toàn n/ổ tung giữa hương dâu tây.
Ngoại truyện: Huấn luyện tinh thần lực ban đêm
Sau khi Trùng mẫu được xoa dịu, tôi bắt đầu bài huấn luyện tinh thần lực bắt buộc hằng ngày.
Mặc dù vẫn chưa thể hoàn toàn tiêu diệt Trùng tộc, nhưng giống như Lục Vân Tranh từng nói.
“Mỗi sinh vật, mỗi chủng tộc đều có lý do cần tồn tại.”
“Chúng ta không có tư cách tước đoạt quyền sinh tồn của bất kỳ chủng tộc nào.”
Khi nói những lời ấy, người đàn ông cao lớn giống như đang phát sáng giữa buổi họp sáng.
Tôi nhìn hắn đầy ngưỡng m/ộ.
Buổi họp vừa kết thúc, tôi đã bị Cố Nghiễn Nam kéo vào một phòng riêng không có người.
“Cố Nghiễn Nam.”
Hắn áp mặt lên tôi, chậm rãi cắn nhẹ.
Thân mật mà m/ập mờ.
“Hắn đẹp bằng tôi sao?”
“Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt đó.”
“Ánh mắt gì?”
Hắn cắn nhẹ môi tôi.
“Ưm…”
Giọng nói mang theo vị chua.
“Giống như sắp yêu hắn.”
Ngón tay tôi không ngoan ngoãn vẽ dọc từ eo bụng hắn đi lên, từ eo đến ngựk, cuối cùng dừng trên gò má.
“Tôi nhìn cậu không phải cũng bằng ánh mắt đó sao?”
Cơ thể hắn cứng lại, sau đó lộ vẻ mừng rỡ đi/ên cuồ/ng.
Hắn ấn tôi lên cánh cửa.
Nụ hôn như cuồ/ng phong bão táp, hoàn toàn nuốt lấy tôi.
Khi Lâm Bạc Dư gõ cửa ngăn lại, cổ áo Cố Nghiễn Nam đã bị tôi kéo lỏng.
Cố Nghiễn Nam vui vẻ kéo tôi định rời đi.
Nhưng khi bước ra cửa, đầu ngón tay tôi lại bị ngón tay lạnh lẽo của Lâm Bạc Dư móc lấy.
“Nhiễm Nhiễm.”
Hàng mi dài của cậu ấy rũ xuống.
Khóe mắt thấm ra giọt nước.
Ánh mắt nhìn tôi dè dặt, đáng thương.
“Cậu sao vậy?”
Bàn tay nắm tôi khẽ run.
Lâm Bạc Dư còn chưa kịp nói, Cố Nghiễn Nam đã trợn mắt.
“Ha.”
“Cáo già giả làm chó con nhưng không được ăn th!t thôi.”
Cáo già?
Tôi nhìn sắc mặt cứng lại của Lâm Bạc Dư, lập tức hiểu ý hắn.
Tôi nhào vào lòng Lâm Bạc Dư.
Ánh mắt mềm mại nhìn cậu ấy.
“Tối nay tôi có buổi huấn luyện tinh thần lực.”
“Cậu có thể dạy tôi không?”
Lâm Bạc Dư còn chưa trả lời, lớp vỏ công tử phong lưu của Cố Nghiễn Nam phía sau đã không giữ nổi.
“Tôi đến trước!”
“Dựa vào đâu để cậu ta dạy?”
“Tôi cũng dạy được!”
Tôi quay đầu, túm cà vạt hắn kéo mạnh.
Cố Nghiễn Nam ngoan ngoãn để tôi kéo cúi người.
“Vậy cậu cũng cùng tới?”
Trước cánh cửa yên tĩnh, tôi nghe rõ hai tiếng nuốt nước bọt.
Eo bị giữ ch/ặt, hai chân rời khỏi mặt đất.
Tôi sợ đến mức kêu khẽ, lập tức ôm lấy cổ Cố Nghiễn Nam.
Khi cơ thể rơi xuống chiếc giường mềm mại, Lâm Bạc Dư bước vào phía sau, khóa cửa lại.
Làn da trắng tuyết và màu lúa mạch ẩn trong bóng đêm, giống như đ/á rơi xuống mặt nước, tạo thành từng vòng gợn sóng.
Lại giống biển lớn cuồn cuộn, sóng dữ dâng trào.
Trong sóng lớn, từng đợt bọt trắng không ngừng cuộn lên.
Mãi đến khi mặt trời mọc phía chân trời, tất cả mới trở về yên tĩnh.
HOÀN