Phong Trạc cứng đờ người.
Phong Trạc đỏ mặt.
Rồi cậu ta lại tức gi/ận.
Sau đó cậu ta bất ngờ gạt phắt tay tôi ra, mặt đen sầm lại rồi lùi về sau một bước: “Mấy lời này chị để dành mà nói với cậu em trai mới của chị đi!”
Nói rồi, cậu ta lập tức quay lưng bỏ đi một mạch.
Tôi gọi với theo bóng lưng cậu ta: “Phong Trạc, bộ quần áo tối qua cậu bỏ quên trong phòng tôi, còn muốn lấy lại không?”
Lời nói đầy khêu gợi của tôi khiến những người xung quanh lập tức ngửi thấy mùi “drama”.
Bước chân của cậu ta hơi loạng choạng một chút, nhưng tuyệt nhiên không hề quay đầu lại.
“Vứt đi!”
Cho đến khi bóng lưng cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười của tôi mới càng thêm sâu. Rõ ràng bên ngoài là một chú sói hung dữ, nhưng bên trong thì vẫn chỉ là một chú thỏ trắng nhỏ, hễ bị trêu chọc là lại đỏ mặt.
Tối đó, tôi chia sẻ chuyện này trong nhóm chat bạn thân.
“Là cậu em trai mà cậu từng dẫn đi ăn cùng chúng ta trước đây phải không?”
“Vai rộng, eo thon, chân dài, ‘chuyện ấy’ lại còn giỏi nữa chứ. Quan trọng là đôi mắt đó, ngoài cậu ra thì chẳng thể dung nạp thêm ai khác.”
“Tần Kỳ Thi, đồ ‘tra nữ’. Năm đó làm tan nát trái tim người ta, giờ gặp lại còn muốn trêu đùa người ta nữa à.”
Bên dưới là một loạt tin nhắn đồng thanh: “[Chị Thi Thi, c/ầu x/in chị buông tha].”
Được rồi, tôi là tội đồ, tôi xin hối lỗi. Nếu tối qua Phong Trạc không tự ý xông vào phòng và không nói những lời đó với tôi thì có lẽ tôi đã có thể “cầu về cầu, đường về đường”, và thật lòng xin lỗi cậu ta một câu.
Nhưng bây giờ…
Tôi lại muốn làm chuyện x/ấu với cậu ta rồi.