Ánh mắt băng lạnh của ta như một lưỡi d/ao sắc nhọn, đ/âm thẳng vào tim Tạ Thời An.

Hắn vội nắm lấy tay ta, gần như cuống quýt mở miệng:

"Vân Khê, nàng yên tâm, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức."

"Tiểu viện này là ta cố ý sắp xếp cho nàng, cách xa chủ viện, không ai quấy rầy."

"Nếu nàng không thích đám nha hoàn, ta sẽ đuổi hết bọn họ đi."

"Chúng ta vẫn có thể sống như trước kia—nuôi gà vịt, khai khẩn một mảnh vườn nhỏ."

"Vân Khê, nàng không biết đâu, khoảng thời gian ở bên nàng là những ngày tháng hạnh phúc nhất đời ta!"

Đây là lần đầu tiên ta nghe Tạ Thời An nói nhiều đến vậy.

Hắn nói, hắn chưa từng thích Diệp Uyển Thanh.

Hắn cưới nàng ta, chỉ vì muốn hoàn thành trách nhiệm của dòng tộc, báo hiếu cha mẹ, chứ không hề xuất phát từ bản thân.

Hắn nói, ta chính là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời hắn.

Hắn nói, hắn thích đọc sách, nhưng chưa bao giờ hứng thú với khoa cử, càng không muốn vào triều làm quan.

Điều hắn ao ước nhất chính là cuộc sống giản dị nơi thôn dã, một cặp vợ chồng bình thường trong tiểu viện thanh tĩnh.

Sáng ra đồng làm việc, tối trở về nghỉ ngơi, cùng nhau viết nên một bài thơ điền viên thanh đạm mà tươi đẹp.

Diệp Uyển Thanh là thực tế khắc nghiệt mà hắn buộc phải chấp nhận.

Còn ta… mới là mộng tưởng mà hắn hằng mong ước.

Đúng là kẻ đọc sách, miệng lưỡi sắc bén hơn cả đ/ao ki/ếm.

Không chỉ có thể gi*t người, mà còn có thể đ/âm thẳng vào tim.

Không biết… nếu Diệp Uyển Thanh nghe được những lời này, nàng ta sẽ có cảm tưởng gì?

"Tạ Thời An, chàng thực sự muốn ta ở lại đây sao?"

Đôi mắt Tạ Thời An bỗng sáng rực lên, khóe miệng không kìm được cong thành một nụ cười:

"Vân Khê, nàng tha thứ cho ta rồi đúng không!"

"Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt..."

Bọn ta là những nữ tử nuôi bùa trùng, yên h/ận rõ ràng.

Yêu thì muốn người ấy sống, h/ận thì muốn người ấy ch*t.

Và điều chúng ta không bao giờ tha thứ, chính là dối lừa cùng phản bội.

Tạ Thời An, chàng nhất định sẽ hối h/ận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm