02
Tôi cảm thấy nhịp tim mình đ/ập dồn dập. Một mặt thì mong chờ, hy vọng trước khi ch*t có thể nhìn thấy anh thêm lần nữa; mặt khác lại thấp thỏm, sợ anh chê tôi "cút" chưa đủ xa, sợ anh thấy mình bẩn thỉu lem luốc thế này.
Luồng sáng vụt qua. Chẳng có ai đến cả.
Tôi nhắm mắt lại, rồi mở ra. Phát hiện bản thân đột nhiên có thể nhìn rõ mọi thứ.
Điện thoại rung lên. Hiển thị tin nhắn mới của Cố Duật Thành: “Sao không trả lời? Giả ch*t à?”
“Được thôi, vậy thì đừng bao giờ vác mặt về nữa.”
Em không có giả ch*t mà.
Tôi vội vàng mở khóa màn hình, nhưng phát hiện mình không tài nào làm được. Dấu vân tay không nhận diện, ngay cả đầu ngón tay cũng kỳ lạ đến mức không chạm được vào thực thể.
Tôi đứng dậy, quay đầu lại.
Nhìn thấy cơ thể mình vẫn đang cuộn tròn trong góc tường. Mặt đầy vết m/áu, đôi mắt nhắm nghiền tĩnh lặng. Trông cứ như đang ngủ vậy.
Tôi thầm nghĩ, mình không có giả ch*t.
Hình như... là đã ch*t thật rồi.
Mọi đ/au đớn trên thể x/á/c đều biến mất, chỉ còn trái tim là vẫn thắt lại. Cảm giác này y hệt mỗi khi Cố Duật Thành ra khỏi nhà để tôi lại một mình.
Tôi phải ngồi thật gần cửa mới thấy ng/uôi ngoai đôi chút. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân và tiếng mở cửa của anh, mọi thứ sẽ lập tức ổn thỏa.
Mỗi khi Cố Duật Thành bước vào nhà, anh luôn đón lấy cái ôm của tôi đầu tiên. Tôi dụi đầu vào cổ anh, lầm bầm: "Sao anh đi lâu thế mới về?"
Anh sẽ bật cười trầm thấp, pha chút bất lực: "Còn chưa đầy hai tiếng mà. Thụy Thụy, sao em lại dính người như một con cún nhỏ vậy hả?"
Bởi vì em thực sự là chú cún của anh mà!
Nhưng Cố Duật Thành không tin. Anh bế tôi lên sofa, dùng nụ hôn chặn đứng cái miệng nhỏ đang lải nhải không ngừng của tôi. Trên tivi đang chiếu phim tình cảm, nam chính thâm tình thầm thì với nữ chính: "Anh nhớ em, ngay cả khi em đang ở ngay trước mắt anh."
Tôi không nói nên lời, chỉ mơ hồ nhận ra rằng, tôi vẫn luôn nhung nhớ anh. Kể từ ngày đầu tiên gặp gỡ, chưa bao giờ ngừng lại.
Dòng suy nghĩ vẫn còn kẹt lại trong ký ức, tôi ngẩn ngơ bước ra khỏi hốc tường, thì phát hiện mình đã dịch chuyển đến trước cửa biệt thự của Cố Duật Thành trên đỉnh núi.
Khách khứa lần lượt rời đi, lên xe của họ. Gã đàn ông b/éo phì mời rư/ợu đ/ộc cho Cố Duật Thành bước ra sau cùng, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Không được để lão ta đi!
Tôi lao đến định ngăn lão lại, nhưng chỉ đành trơ mắt nhìn lão xuyên qua cơ thể mình rồi lên xe phóng đi mất.
Cố Duật Thành!
Anh ấy có uống ly rư/ợu đ/ộc nào sau khi tôi đi không?