Thiếu nữ huyền học Cố Vi Vi

Chương 1

14/10/2024 17:09

Bố tôi là quán chủ đạo quán, người có tiền đều quen gọi bố tôi là đại sư, nhưng tôi biết ông ấy chỉ là một kẻ l/ừa đ/ảo giang hồ mà thôi.

Để không kế thừa đạo quán của ông ấy mà khi thi đỗ 985 tôi đã xuống núi ngay trong đêm.

Cho đến khi xuống núi tôi mới nhận ra...

Tôi tùy ý đoán tướng, ai ai cũng chuẩn.

Tôi thuận miệng bói quẻ, lần nào cũng linh nghiệm.

Tôi tiện tay đưa bùa chú, c/ứu được người thật.

Sau này, các ông trùm khắp nơi tề tựu ở cổng trường học chỉ để gặp được tôi, con gái của đại sư một lần.

Trời đất ơi, bố tôi thật sự là thần bói quẻ ư?

------

Bố tôi là quán chủ đạo quán.

Nhưng đạo quán này của chúng tôi tổng cộng chỉ có hai người.

Tôi và bố tôi.

Sau khi mẹ tôi mất, bố tôi đưa tôi vào trong núi ở, lấy mỹ danh là tu thân dưỡng tính.

Nhưng tôi biết, ông ấy chỉ là nhìn trúng nhân sâm dại trên ngọn núi này mà thôi.

Khi không có người, ông ấy sẽ vác một túi vải bố rá/ch trên vai đi đào bới cả ngày ở trên núi.

Nhưng hễ có người tới, ông ấy sẽ lập tức lấy đạo bào cất kỹ trong ngăn tủ ra, đạo mạo trang nghiêm đi ra đón khách.

Cũng không biết bố tôi lừa gạt kiểu gì mà những người đấy lại lễ độ cung kính với bố tôi, với tôi cũng hết mực cưng chiều.

Nhưng tôi thật sự sợ ch*t khiếp, chỉ sợ ngày nào đó xe tới cửa đạo quán nhà tôi không còn là xe sang nữa.

Mà là xe cảnh sát.

Tôi muốn ra khỏi núi, vì thế mà đã cố gắng nỗ lực học tập.

Không ngờ là chỉ tham gia thi đại học chơi chơi lại đỗ được một trường 985.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi vui mừng tới mức ăn liền năm bát cơm.

Bố tôi lại xoăn tít đầu mày.

Ông ấy không muốn tôi xuống núi.

Ông ấy đã nói với tôi từ lâu, nói tôi là thiên tài huyền học, nói sự nghiệp nhà chúng ta có thể tỏa sáng rực rỡ ở trong tay tôi.

Khi đó tôi đã trợn trừng mắt.

Ông ấy muốn tôi làm kẻ l/ừa đ/ảo?

Tôi không...

Tôi chạy xuống núi ngay trong đêm, nhưng chạy đến giữa sườn núi đã gặp phải bố tôi.

Trông bố tôi bình thường lôi thôi lếch thếch, song khi ông ấy mặc đạo bào màu xanh lam cất kỹ kia cũng có chút tiên phong đạo cốt lắm.

Ông ấy vuốt chòm râu không tồn tại của mình, liếc nhìn tôi có tật gi/ật mình...

“Thủy sơn khiên, khảm thượng cấn hạ.”

Ông ấy chỉ vào sáu đồng tiền trong tay, giải thích cho tôi.

“Nhóc con, không phải ông bô không cho con đi, chỉ là ông bô đã tính chuyến này của con sợ sẽ gặp phải nhiều điều không như ý.”

“...”

Lừa dối.

Lại lừa dối.

Tôi cũng không thèm để tâm đến nửa chữ ông bô nói đâu.

Nhưng tôi vừa xuống núi, cái miệng quả của ông ấy đã linh nghiệm.

Chỉ thấy ba con chó hoang trông rất hung dữ chặn ở trước mặt tôi, nhìn bánh bao thịt trong tay tôi giống như hổ rình mồi...

Tôi không cần lắm lời về cuộc chiến với ba con chó hoang đó nữa.

Tóm lại, tôi không thua.

Cuối cùng cũng không ai ăn được bánh bao thịt cả.

Chỉ tiếc cho bộ trang phục mà tôi đã cẩn thận lựa chọn, chuẩn bị để xuất hiện rực rỡ trước mặt bạn học mới giờ đã bị chó cắn hỏng hoàn toàn.

Không có cách nào khác.

Tôi đã tìm một nhà vệ sinh công cộng, dự định lục trong túi để tìm hai bộ quần áo sạch sẽ để thay.

Nhưng mà...

Khoảnh khắc mở túi ra.

Cả người tôi khờ khạo luôn.

Tôi dụi mắt, nhìn một đống phế phẩm trong túi.

Gỗ trấn đàn, ki/ếm tiền xu cổ, la bàn đ/á kim cương... còn có bộ đạo bào thêu chỉ vàng tôi cầm trên tay này.

Hay lắm.

Chuyện quái q/uỷ gì vậy nè!

Ngây ngốc hồi lâu, tôi mới ý thức được rằng...

Đây là do lúc ra khỏi nhà quá vội vàng mà tôi đã cầm nhầm túi của mình và của bố!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?