Cơn say lên đến đỉnh cao, tôi và cậu bạn thân ngủ chung giường.

Vốn tưởng rằng đó là sự tiến tới từ cả hai phía.

Thế nhưng ngay hôm sau, cậu ta lại ôm lấy cô hoa khôi công khai nói rằng cô ấy sẽ là bạn gái của mình.

Cậu ta còn vỗ vai tôi, cười bảo: "Ngủ chung một đêm thì có là gì, dân thành phố đều chơi kiểu đó mà!"

Tôi kéo lấy anh trai cậu ta, hôn thẳng vào anh ấy rồi nói: "Anh trai thành phố này, ngủ chung một đêm có tính là chơi bời không?"

Lời vừa dứt, cậu bạn thân gi/ật mạnh lấy tôi, nói rằng cậu ấy chỉ muốn chơi đùa với tôi thôi.

Anh trai cậu ta vác tôi lên vai bỏ đi, nói: "Đừng để ý đến nó, nó đã thua rồi. Anh sẽ dạy em cách chơi!"

Ấy vậy mà cậu bạn thân kia lại phát đi/ên, liều mạng c/ầu x/in tôi chơi cùng cậu ta...

1.

Giang Thịnh vác tôi lên vai, cả phòng bao bỗng chốc chìm vào im lặng.

"Lâm Tinh, cậu làm cái quái gì vậy?!"

Giang Vọng dùng sức kéo tôi khỏi người Giang Thịnh, gi/ật mạnh tôi xuống.

Hành động th/ô b/ạo khiến tôi loạng choạng, lưng va mạnh vào lưng ghế băng lạnh lẽo, đ/au đến mức tôi hít sâu một hơi lạnh.

"Cậu bị đi/ên à?! Cậu nghĩ là có thể tùy tiện đùa giỡn như vậy sao?! Cậu nghĩ rằng... nếu chơi cũng chỉ được chơi với tôi, cậu tìm anh ấy làm gì!"

"Cậu còn hôn anh ấy nữa chứ! Cậu không thấy kinh t/ởm sao, đàn ông mà cũng hôn nhau được?! Cậu thiếu tình yêu đến mức đó sao!"

Mặt Giang Vọng đỏ bừng lên, gân xanh trên cổ nổi rõ, mắt trừng trừng nhìn tôi.

Tôi cảm thấy buồn cười một chút. Tôi không tài nào hiểu được sự gi/ận dữ của cậu ta.

Rõ ràng chính cậu ta đã nói, tình cảm như vậy chỉ là chơi đùa thôi mà. Vậy tại sao bây giờ tôi nói chơi đùa thì lại không được?

Hơn nữa, tối qua cậu ta hôn tôi, hôn đến mức môi tôi rá/ch da, sao cậu ta lại không thấy gh/ê t/ởm?

Tôi cũng là đàn ông, sao cậu ta lại có thể hôn được? Tôi đẩy tay của Giang Thịnh đang muốn đỡ tôi, cố chấp nhìn Giang Vọng.

"Giang Vọng, chính cậu nói 'dân thành phố đều chơi kiểu đó' mà. Tôi cũng muốn làm dân thành phố cho hợp thời một chút, sao lại không được?"

Ánh mắt tôi lướt qua cô hoa khôi xinh đẹp phía sau cậu ta, người đang mặt mày kinh ngạc.

"Hôm nay mọi người tới đây để chúc mừng hai người công khai, tôi chúc mừng hai người. Tôi đi trước đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm