Kiếp trước, tôi hào phóng hơn bây giờ, dùng 200 triệu m/ua Tống Ngộ trong 2 năm.

Trong 2 năm đó, tôi hệt như một con chó, xoay quanh Tống Ngộ tìm đủ mọi cách lấy lòng, hòng đổi lấy sự thương xót của hắn, mong hắn bố thí cho tôi chút ít chân tình.

Kết quả không những chẳng đòi được tình yêu như mong muốn, Tống Ngộ thậm chí còn thu hồi lại nốt chút tình bạn cỏn con kia.

Vừa hết thời hạn 2 năm, hắn không hề do dự mà chọn cách rời đi.

Tôi tức phát đi/ên, cũng "đói" đến phát đi/ên.

Không muốn tiếp tục chờ đợi sự ban phát của Tống Ngộ nữa, tôi x/é toạc lớp mặt nạ ôn hòa, dùng th/ủ đo/ạn cứng rắn và đê tiện nhất để giữ hắn lại bên mình.

Tống Ngộ từng van xin, từng bỏ trốn, lúc h/ận đến tột cùng, hắn thậm chí còn kề d/ao vào tôi.

Nhưng vô ích thôi.

Hắn không có can đảm để thực sự gi*t tôi, nên đành phải mặc cho tôi thao túng.

Tôi cứ thế bám riết lấy Tống Ngộ một cách đầy b/ệnh hoạn thêm 5 năm nữa. Đến năm thứ 5, dường như hắn đã chấp nhận số phận, thái độ đối với tôi cũng bắt đầu dịu đi.

Hắn không còn dùng ánh mắt chán gh/ét để nhìn tôi nữa, sẽ ngồi trên sô pha đọc sách đợi tôi về nhà, lúc có hứng thú, hắn thậm chí còn chủ động mời gọi tôi lên giường.

Tôi đắm chìm trong vỏ bọc ngày càng mềm mỏng của Tống Ngộ, dần dần buông lơi cảnh giác với hắn.

Hôm đó trời nắng đẹp, Tống Ngộ chê ở biệt thự một mình buồn chán, muốn tôi về cùng hắn, nhưng tôi đang bận đàm phán một dự án đầu tư quan trọng, thực sự không dứt ra được, sau nhiều lần do dự, tôi đã để hắn ra ngoài.

Hơn chục vệ sĩ được huấn luyện bài bản cũng chẳng thể giữ nổi hắn, Tống Ngộ c/ắt đuôi bọn họ, rồi nhảy xuống biển t/ự s*t.

Hắn không để lại cho tôi dù chỉ một lời, chỉ đặt một tấm thẻ ngân hàng với số tiền khổng lồ trong phòng ngủ của chúng tôi.

Tôi không biết hắn làm cách nào để ki/ếm được khoản tiền lớn đến vậy ngay dưới mí mắt tôi, tôi chỉ biết rằng, hắn h/ận tôi thấu xươ/ng, đến mức ch*t cũng phải đợi thanh toán sòng phẳng với tôi rồi mới ch*t.

Nhưng Tống Ngộ vẫn quá coi thường sự ích kỷ và đ/ộc á/c của tôi rồi.

Hắn muốn rũ sạch qu/an h/ệ với tôi, muốn ra đi một cách sạch sẽ nhẹ nhàng, nhưng tôi cứ cản đấy.

Tôi dùng tiền trong tấm thẻ đó tổ chức cho hắn một tang lễ cực kỳ xa hoa và hoành tráng, coi như trả lại toàn bộ số tiền cho hắn.

Trước khi gieo mình xuống từ bờ biển nơi Tống Ngộ t/ự s*t, tôi đón lấy cơn gió biển, cười đến đi/ên dại.

"Tống Ngộ, cậu muốn sòng phẳng với tôi sao?"

"Đợi kiếp sau đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm