Tôi là một beta sống trong thế giới ABO.

Alpha sống thực vật mà tôi đã tận tay chăm sóc suốt ba năm cuối cùng cũng tỉnh lại, nhưng trớ trêu ở chỗ, tất cả mọi người đều nói với anh rằng người đã ngày đêm ở bên anh trong những năm ấy là em trai omega của tôi.

Cha ruột của tôi còn thản nhiên nói:

“Con chỉ là một beta bình thường, còn cậu ấy là thiếu tướng có tiền đồ nhất Đế quốc. Hai người vốn dĩ sẽ không có kết quả, chi bằng để em trai con thay thế con, liên hôn với cậu ấy.”

Tôi nhẫn nhịn chịu đựng tất cả, cuối cùng lựa chọn lặng lẽ rời đi.

Thế nhưng về sau, chính vị thiếu tướng ấy lại nhìn tôi rồi nói:

“Nếu người đó là em, tôi lại rất sẵn lòng.”

Vệ Hành tỉnh rồi.

Anh tỉnh đúng vào ngày hôm sau khi tôi xin nghỉ phép.

Nói ra cũng thật trùng hợp, tôi đã ở cạnh chăm sóc anh suốt ba năm, gần như chưa từng rời nửa bước, vậy mà đúng lần đầu tiên xin nghỉ, anh lại tỉnh lại.

Khi tôi trở về dinh thự nhà họ Vệ, quản gia vừa nhìn thấy tôi đã lộ ra vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.

“Cậu Lâm, ông chủ đã dặn, hiện tại bên thiếu gia tạm thời không cần cậu chăm sóc nữa. Hay là... cậu tới phòng dành cho khách nghỉ ngơi trước?”

Tôi nghe vậy thì không khỏi khó hiểu.

“Suốt mấy năm nay vẫn luôn là tôi chăm sóc anh ấy. Nhà mình thuê hộ lý mới rồi sao?”

Quản gia há miệng nhưng vẫn không nói được gì.

Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía cầu thang.

“Tinh Trạch, tôi đã giúp cậu hủy hợp đồng rồi. Sau này cậu không cần tới đây nữa.”

Tôi sửng sốt ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trung niên đang đứng trên tầng hai.

Lâm Đông.

Cha ruột của tôi.

Ông ta đi xuống, đưa tôi tới một góc rồi bắt đầu nói bằng giọng điệu như thể thật lòng muốn tốt cho tôi.

“Lúc trước không quan tâm tới ý muốn của cậu, ép cậu làm trợ lý riêng cho Vệ Hành, quả thật là tôi quá đ/ộc đoán. Bây giờ Vệ Hành đã tỉnh lại, cậu cũng không cần tiếp tục ở đây nữa. Nguyệt Nguyên sẽ thay cậu chăm sóc cậu ấy. Đồ đạc của cậu tôi đã cho người thu dọn hết rồi, đến lúc thích hợp sẽ gửi qua.”

Tôi nghe từng câu, bàn tay đặt bên người vô thức siết ch/ặt.

Lâm Nguyệt Nguyên là em trai song sinh khác trứng của tôi.

Tôi chỉ là một beta bình thường đến mức chẳng thể bình thường hơn.

Còn nó lại là một omega từ nhỏ đã được vô số người yêu thương, nâng niu trong lòng bàn tay.

Bố tôi và Lâm Đông chưa kết hôn đã có con. Sau khi bố sinh hai chúng tôi ra, Lâm Đông lập tức ôm Lâm Nguyệt Nguyên, đứa trẻ được xem là có giá trị lợi dụng hơn, về nhà họ Lâm.

Còn bố và tôi thì bị ông ta bỏ lại.

Suốt rất nhiều năm, ông ta chẳng buồn hỏi thăm chúng tôi sống c.h.ế.t ra sao.

Mãi đến khi tôi mười lăm tuổi, bố đổ b/ệnh nặng, Lâm Đông mới buộc phải đưa tôi về nhà họ Lâm.

Còn Vệ Hành...

Anh là trưởng nam của nhà họ Vệ, gia tộc đứng đầu Đế quốc, là thiên chi kiêu t.ử thật sự sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã đứng ở vị trí mà rất nhiều người cố gắng cả đời cũng chưa chắc với tới.

Vốn dĩ tôi và anh giống như hai đường thẳng song song, cả đời chẳng nên có bất kỳ giao điểm nào.

Ba năm trước, trong lúc thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình giữa các vì sao, Vệ Hành trực tiếp tham gia chiến đấu với Trùng tộc.

Sau khi Trùng tộc bị đ.á.n.h lui, anh lập chiến công hạng nhất và được thăng chức thành thiếu tướng trẻ tuổi nhất Đế quốc.

Nhưng cũng chính trong trận chiến ấy, anh trúng đ/ộc tố th/ần ki/nh của Trùng tộc, cuối cùng bị tuyên bố c.h.ế.t n/ão.

Vốn có mấy gia tộc danh giá muốn liên hôn với nhà họ Vệ, nhưng vừa nghe tin Vệ Hành trở thành người thực vật, những gia tộc ấy lập tức lùi bước.

Trong số đó, nhà họ Lâm là gia tộc sa sút nhất, vốn cũng là bên chẳng có bao nhiêu phần thắng.

Lâm Đông nhìn thấy cơ hội, lập tức chủ động đề nghị đưa Lâm Nguyệt Nguyên tới liên hôn.

Nhưng Lâm Nguyệt Nguyên sống c.h.ế.t không chịu gả cho một người thực vật, khóc lóc phản đối đến mức cả nhà chẳng ai ép được.

Để cho nhà họ Vệ một câu trả lời, lão hồ ly Lâm Đông liền đẩy tôi ra chắn đạn.

Ông ta ký thỏa thuận với nhà họ Vệ, nội dung rất đơn giản.

Chỉ cần Vệ Hành không tỉnh lại, tôi sẽ ở bên cạnh anh suốt đời.

Nói trắng ra, chuyện đó chẳng khác nào bắt tôi gả cho anh.

Khi bố tôi b/ệnh nặng, ông đã mắc một khoản n/ợ khổng lồ.

Lâm Đông dùng chính khoản n/ợ ấy uy h.i.ế.p tôi, nói rằng nếu tôi không chịu tới nhà họ Vệ thì ông ta sẽ mặc kệ, tuyệt đối không giúp tôi trả một đồng.

Khoản tiền ấy lớn đến mức cho dù tôi làm việc cả đời, chỉ e cũng không thể trả hết.

Vì vậy tôi chỉ có thể phối hợp, ngoan ngoãn tới nhà họ Vệ rồi trở thành trợ lý riêng của Vệ Hành.

Có nhà họ Vệ chống lưng, nhà họ Lâm rất nhanh lấy lại những gì đã mất, từ một gia tộc sa sút dần dần vực dậy trở lại.

Nhà họ Vệ đối xử với tôi cũng không tệ. Mỗi tháng, họ trả mức lương cao gấp mười lần giá thị trường, mọi chi phí sinh hoạt của tôi cũng được lo liệu đầy đủ.

Hy sinh một mình tôi, đổi lại hai nhà đều đạt được thứ mình cần.

Nghĩ đi nghĩ lại, dường như đây là một vụ trao đổi rất công bằng.

Tôi cũng dần chấp nhận số phận, thậm chí còn thật sự coi Vệ Hành như người sẽ đồng hành cùng mình trong quãng đời còn lại.

Nhưng tôi không ngờ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1