Hai người lại không biết ngượng đùa nghịch dưới chăn.

Tôi bị hắn làm cho toàn thân ướt đẫm mồ hôi, ngựk lên xuống dồn dập vì thở gấp.

Một lúc lâu mới hồi phục. Mắt tôi lim dim, đưa tay chọc chọc Bùi Vọng: "Tôi muốn đi tắm."

Bùi Vọng cúi người: "Tôi bế em vào phòng tắm."

Tôi bĩu môi lẩm bẩm: "Nhưng mà không có nước nóng."

Để tiết kiệm điện, ở nhà tôi chỉ bật bình nóng lạnh khi cần dùng. Nước nóng lên ít nhất phải mất nửa tiếng.

"Tôi vừa bật rồi." Bùi Vọng nói rồi bế tôi lên: "Để tôi tắm cho em nhé?"

Giọng nói hơi khàn khàn trong đêm càng thêm quyến rũ.

Tôi chậm hiểu ra hình như tên này có gì đó không ổn, nhưng lười suy nghĩ sâu. Thoải mái tận hưởng cảnh hắn hầu hạ mình.

Mọi chuyện ngày càng diễn biến theo hướng không ngờ tới.

Một hôm đang ngồi thẫn thờ, đầu óc đình trệ quá lâu của tôi bắt đầu lan man suy nghĩ.

Trong nguyên tác, bạch nguyệt quang của Bùi Vọng chính là Nam Tự Bạch. Về sau còn trở nên ám ảnh muốn có được cậu ấy, nào là hắc hóa, giam cầm đủ trò.

Vậy mà giờ lại ân ái với tôi là nghĩa làm sao?

Tôi nhíu mày phân vân.

Nhưng rồi nhanh chóng tìm được lý do để thuyết phục bản thân.

Hiện tại tôi mới là bạn đời chính thức của hắn!

Những việc đó đều hợp tình hợp lý, hai bên tự nguyện. Hơn nữa Bùi Vọng còn là người chủ động trước. Tôi nhiều lắm chỉ là không cưỡng lại được sự cám dỗ…

Nhìn sao cũng thấy tôi có lý. Huống chi Bùi Vọng còn đẹp trai, body chuẩn, thể lực lại cực tốt, có lẽ sau này tôi chẳng thể gặp được "món ngon" như vậy nữa. Cứ tận hưởng đi đã.

Dù sao hai bên đều có được khoái cảm.

Nghĩ vậy, trong lòng tôi lập tức thấy thoải mái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0