HÌNH XĂM CHẾT NGƯỜI

Chương 4

28/08/2025 13:27

Tôi tức gi/ận, người nóng bừng lên, hình xăm sau lưng ngứa ngáy lạ thường, không nhịn được muốn gãi, nhưng một là ở bên ngoài không tiện gãi, hai là tôi cũng không tự gãi được, đành phải chạy một mạch về phòng ngủ, cởi quần áo muốn cọ vào thành giường, nhưng lại lo vết thương kết vảy chưa rụng hết, cọ làm rụng vảy rất dễ để lại s/ẹo, vậy thì hình xăm sẽ không đẹp nữa, sợ đến lúc đó Đinh Lai không vui.

Tôi nghĩ trước tiên soi gương xem còn vảy không, vừa nhìn thì gi/ật mình suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Đám hoa mẫu đơn màu hồng trên lưng tôi biến mất, thay vào đó là một người đẹp mặc trang phục nhà Đường, tay cầm quạt, cười duyên.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tôi chợt nhớ đến đêm tân hôn, Đinh Lai đã kể cho tôi nghe về sự kỳ diệu của đèn lồng nhà họ Đinh, khi chưa đ/ốt đèn lồng, họa tiết trên đèn lồng thường là hoa cỏ, sau khi đèn lồng được thắp sáng, họa tiết trên đèn lồng sẽ thay đổi, còn biến thành gì thì anh ta cười bí ẩn, chỉ vào chiếc đèn lồng trên mặt đất, lúc đó tôi nhìn thoáng qua, toàn là hình mỹ nhân, người thì b/éo tròn, người thì thon thả, muôn hình vạn trạng, hoặc cười hoặc múa, đẹp không tả xiết.

Vậy nên, hình xăm trên lưng tôi giống hệt như trên đèn lồng?

Đúng vậy, lúc đó Đinh Lai đã nói, anh ta từ nhỏ đã quen vẽ trên đèn lồng rồi, hình xăm mà anh ta xăm chính là tranh đèn lồng.

Nghĩ đến đây, tôi không những cảm thấy nhẹ nhõm mà còn cảm thấy phấn khích vì có được một hình xăm kỳ diệu như vậy.

Tôi bật loa phát nhạc nhẹ mà mình yêu thích, ngân nga hát theo, thoải mái ngâm mình trong bồn nước ấm.

Sau khi xuống nước, cơn ngứa trên lưng biến mất, xem ra, chỉ cần không nóng, hình xăm này của tôi sẽ không ngứa.

Tôi thở phào một hơi, thoải mái ngâm mình trong bồn tắm.

Không hiểu sao, trong cơn mơ màng, tôi chợt nhớ đến bộ mặt của thím Trương, lại không khỏi nổi gi/ận.

Rõ ràng là bà ta chẳng coi tôi ra gì.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng là nữ chủ nhân của cái nhà này, bà ta là người giúp việc mà dám đối xử với tôi như vậy, ai cho bà ta cái gan đó?

Cái gì mà tôi cho mình là nữ chủ nhân? Tôi không phải nữ chủ nhân thì là gì?

Còn câu trước đó, sao lại nói tôi vào từ đường không nhìn kỹ, lẽ nào từ đường có gì không ổn?

Tại sao từ đường lại không cho nữ chủ nhân vào? Bóng đen trong từ đường là người hay m/a? Tại sao bà ta lại nguyền rủa tôi ch*t cũng không biết vì sao mình ch*t?

Tôi như lạc vào sương m/ù, mắt mở to nhưng lại chẳng nhìn thấy gì.

Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, dùng ngón tay xoa bóp thái dương nhức mỏi, chợt nhớ ra hình như mình đã chụp hai tấm ảnh từ đường, không kịp lau khô người, khoác tạm khăn tắm đi lấy điện thoại, mở ảnh ra xem.

Phải nói rằng, dòng họ Đinh này thật sự là một dòng họ lớn, giá đặt bài vị chiếm trọn cả một bức tường, trên giá bài vị san sát, nhìn mà sởn gai ốc, chắc ai mắc chứng sợ lỗ phải hét lên mất.

Tôi phóng to ảnh, xem xét kỹ lưỡng, cuối cùng dừng lại ở những bài vị san sát trên giá.

Ngoại trừ hai hàng trên cùng là tổ tiên dòng họ Đinh, mỗi nam đinh nhà họ Đinh đều có mấy chục vợ lẽ.

Thời xưa một chồng nhiều vợ, cũng không có gì lạ.

Đang định xem tiếp thì điện thoại của Đinh Lai gọi đến, gi/ật b/ắn mình, điện thoại suýt rơi xuống đất.

Tôi hít sâu vài hơi, bình tĩnh lại, mè nheo với Đinh Lai mách tội thím Trương.

“Bảo bối, sao em lại không phải nữ chủ nhân chứ? Em yên tâm, chuyện này cứ giao cho anh xử lý.”

Giọng nói dịu dàng đầy từ tính của Đinh Lai truyền đến, xoa dịu tâm h/ồn bất an của tôi.

“Cái từ đường đó em vào chưa?” Đinh Lai đột nhiên hỏi tôi một câu này.

Khi tôi nói đã vào rồi, anh ta rõ ràng nghẹn lại, cách điện thoại, tôi cũng cảm nhận được áp suất thấp của anh ta.

Nhưng vừa nghe tôi nói vừa bước vào cửa đã bị thím Trương kéo ra ngoài, anh ta dường như lại thở phào nhẹ nhõm.

“Sao vậy?”

“Không có gì. Sau này đừng vào từ đường, bên trong không sạch sẽ. Tối nay anh về rồi nói với em.”

“Không phải hai ngày nữa mới về sao? Sao vội vậy?”

Thật ra tôi không muốn Đinh Lai về sớm như vậy, ở bên anh ấy tôi có cảm giác ngột ngạt, khi anh ấy không ở đây, ngoại trừ chuyện của thím Trương, những chuyện còn lại tôi đều khá hài lòng.

“Mọi việc rất thuận lợi, đều đã xong xuôi. Tối nay sẽ về, hơn nữa, chúng ta vẫn đang trong tuần trăng mật, không nên xa nhau quá lâu.”

Anh ta cười mờ ám.

Tôi “Aiya” một tiếng, làm ra vẻ thẹn thùng, nhanh chóng cúp điện thoại.

Đây là dì Mễ dạy tôi, trước mặt đàn ông, làm nũng là vũ khí vạn năng của phụ nữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7