Khương Nam Tinh đang nằm bẹp trên đống rơm rạ mục nát, vừa thấy ta xuất hiện, hai mắt liền sáng rực lên, tựa như mãnh hổ vồ mồi mà lao bổ đến trước mặt ta.

"Yến Nhi, ta là nương thân của con, con không thể đối xử với ta như vậy được!"

Ta rũ mắt, lẳng lặng nhìn bà ta.

Xuyên qua hình bóng ấy, ta dường như nhìn thấy chính mình của thuở ấu thơ, chật vật thảm hại, quỳ gối van xin một tia hy vọng sống sót.

Năm đó, ta quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu đến mức m/áu chảy đầm đìa, hết lần này đến lần khác gào khóc gọi nương thân... thế nhưng cũng chẳng thể đổi lấy một lần bà ta mềm lòng quay bước.

"Nương thân biết lỗi rồi, nương thân sẽ không bỏ đi nữa đâu!" Bà ta vội vã lên tiếng, thề thốt son sắt để bảo đảm.

Nhưng chỉ liếc mắt một cái, ta đã nhìn thấu bà ta vẫn đang lừa gạt ta.

Bao nhiêu năm trôi qua, kỹ năng diễn xuất của bà ta vẫn chẳng có chút tiến bộ nào.

Khương Nam Tinh cố nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu: "Yến Nhi, không phải nương thân không nhớ con, nương thân cũng từng nghĩ đến chuyện quay về... tất cả đều là lỗi của phụ thân con!"

Trái tim ta như bị một lưỡi d/ao sắc bén khẽ khàng cứa qua, dâng lên một trận đ/au nhói âm ỉ.

Bao nhiêu năm qua, bà ta chẳng hề bận tâm đến đoạn tình cảm sâu đậm mà phụ thân dành cho mình, lại còn trút hết mọi tội lỗi lên đầu ông ta.

Bọn họ đều chẳng phải hạng người tốt đẹp gì!

Ta lạnh lùng gỡ từng ngón tay đang bấu ch/ặt lấy cánh tay ta của Khương Nam Tinh ra. Giống hệt như năm xưa, lúc bà ta dứt áo ra đi, cũng đã gỡ từng ngón tay của ta ra một cách tuyệt tình như thế.

Mắt thấy ta chẳng mảy may động lòng.

Khương Nam Tinh liền hóa đi/ên, bà ta nhào tới cào cấu, cắn x/é ta.

"Năm xưa ta vốn không nên sinh ra ngươi! Thà đẻ ra một con s/úc si/nh, còn tốt hơn là đẻ ra ngươi!"

"Ngươi dám tống mẫu thân và đệ đệ ruột vào đại lao, ngươi sẽ ch*t không yên lành, sẽ bị thiên lôi giáng xuống đá/nh ch*t!"

Thị vệ đứng bên cạnh lập tức giáng xuống một cái t/át nảy lửa, không gian xung quanh nháy mắt lại chìm vào tĩnh lặng.

Khóe miệng rỉ m/áu, Khương Nam Tinh mang dáng vẻ như đã triệt để sụp đổ, bà ta vừa khóc lại vừa cười.

"Ta không nên quay về, ta nên để bọn chúng mất đi tất cả... là do ta quá mềm lòng..."

"Hệ thống! Ta vẫn còn Hệ thống!"

Bà ta như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, lớn tiếng đe dọa ta: "Ta vốn không phải người của thế giới này! Ngươi không biết trân trọng ta, ta sẽ lập tức biến mất, để ngươi phải nếm mùi mất đi ta thêm một lần nữa!"

18

Ta lẳng lặng nhìn bà ta, đối với cái th/ủ đo/ạn duy nhất là lấy sự biến mất ra để u/y hi*p này, trong lòng chỉ còn lại sự chán gh/ét tột cùng.

Ta nhạt giọng cất lời: "Ta đã sớm biết trong cơ thể ngươi có chứa hệ thống. Hệ thống đâu rồi? Mau gọi nó ra, bảo nó đưa ngươi đi đi!"

Giọng điệu đầy vẻ trào phúng của ta đã triệt để kích động bà ta.

Bà ta mất đi lý trí mà gào thét chói tai: "Hệ thống, ta không thể ở lại đây thêm được nữa! Nhiệm vụ này ta từ bỏ, ta muốn đi, ta phải rời khỏi đây!"

Thế nhưng, luồng kim quang đưa bà ta rời đi ấy, mãi vẫn chẳng thấy xuất hiện.

Qua một hồi lâu, Khương Nam Tinh giãy giụa đến mức sức cùng lực kiệt, cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực rằng bà ta không hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống tuyệt đối sẽ không đưa bà ta đi.

Bà ta chẳng còn chút sức lực nào, nằm bẹp dưới đất mà van xin ta: "Trầm Tịch là đệ đệ của ngươi... ngươi không thể làm hại nó."

"Nếu không, cả đời này ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi!" Giọng bà ta nghẹn lại, hung hăng trừng mắt nhìn ta.

"Đệ đệ không phải rất muốn làm Hoàng đế sao?" Ta nở một nụ cười nhạt, thần sắc sâu xa khó dò.

Ánh mắt Khương Nam Tinh nháy mắt sáng rực lên: "Ngươi... ngươi bằng lòng nhường lại ngai vàng cho nó sao?"

"Cũng đúng! Nữ nhân làm Hoàng đế xưa nay hiếm thấy. Ngươi và nó đều là cốt nhục của ta, Trầm Tịch lại thông minh ngoan ngoãn, nó mà làm Hoàng đế, chắc chắn sẽ làm rất tốt!"

Ta khẽ cúi người, tiếp tục buông lời trước mặt bà ta: "Muốn làm Hoàng đế, trước tiên phải nhập cung. Nó đã lớn ngần này rồi, muốn nhập cung thì bắt buộc phải tịnh thân mới được."

Nỗi sợ hãi cùng sự c/ăm h/ận trong lòng Khương Nam Tinh dâng lên đến tột đỉnh, bà ta phát ra tiếng gào thét chói tai: "A a a!"

"Nó là đệ đệ của ngươi, sao ngươi có thể nhẫn tâm ra tay như vậy?"

"Là ngươi gh/en tị với nó, gh/en tị vì nó có thể nối dõi tông đường! Ngươi chỉ là một ả đàn bà, cho dù có làm Hoàng đế đi chăng nữa, đợi đến khi ngươi ch*t rồi, ngai vàng này sớm muộn gì cũng rơi vào tay nam nhân mà thôi!"

Ta chẳng mảy may tức gi/ận, chỉ mỉm cười đáp lời: "Bất luận ngai vàng này có rơi vào tay ai đi chăng nữa, thì tóm lại cũng tuyệt đối không đến lượt đứa con trai đã thành hoạn quan của ngươi đâu."

Một ngụm khí nghẹn ứ ở lồng ngựk không thở ra được, Khương Nam Tinh tức tưởi đến mức ngất lịm đi.

Đợi đến khi tỉnh lại, bà ta đã triệt để hóa đi/ên.

Gặp ai bà ta cũng lảm nhảm nói mình là Thái hậu nương nương, con trai của bà ta sắp được làm Hoàng đế.

Ta giữ lại cho Khương Nam Tinh một cái mạng, coi như là để trả nốt ân tình sinh thành năm xưa.

Hoàng cung vốn không nuôi kẻ nhàn hạ. Khương Nam Tinh đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng bị tống vào Tân Giả Khố, ngày ngày phải làm những công việc tạp dịch thấp hèn và cực nhọc nhất.

Gió Thu nổi lên, nhạn bay về phương Nam.

Ta bước đến trước m/ộ phần của Thẩm Nghiên Chi, lại rót cho ông ta một chén rư/ợu.

"Ông nhìn thấy rồi chứ?"

"Cuối cùng cũng có một ngày, ta đã có đủ tư cách để không cần đến các người nữa."

[TOÀN VĂN HOÀN.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
123.14 K
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
3 Ấp trứng Chương 13.
4 TRƯ NAM Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 335: Thiêu chết quỷ đòi mạng, huyệt trấn xác sống
10 Ra đề Chương 16
12 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm