Gi/ật mình tỉnh giấc từ cơn mơ, tôi ngồi dậy trên giường, căn phòng trống trải, từ khe hở của rèm cửa có thể thấp thoáng nhìn thấy ánh đèn mờ nhạt.

Trong cơn mơ màng, tôi dường như vẫn bị kẹt lại ở một đêm không ngủ nào đó của kiếp trước.

Một nỗi cô đơn và lạc lõng to lớn dâng lên trong lòng, đ/è nén đến mức khiến tôi gần như không thở nổi.

Tôi nhảy xuống giường, đi chân trần ra phòng khách.

Nhìn thấy người đang ngủ say trên sofa, tôi vô thức bước đi nhẹ nhàng hơn.

Trái tim đang bồn chồn lo/ạn nhịp dần bình ổn lại theo nhịp thở đều đặn của Kỷ Nghiên Tu.

Tôi dùng ánh mắt vẽ lại từng đường nét trên khuôn mặt hắn.

Người mà kiếp trước mỗi khi nhớ lại đều có chút mơ hồ, giờ đây đang nằm an nhiên ngay trước mắt tôi.

Rõ ràng, sống động.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, đọng lại trên hàng lông mày của hắn.

Tôi gi/ật mình, định đưa tay lau đi thì chạm phải đôi mắt còn đang mơ màng của Kỷ Nghiên Tu.

"Nửa đêm không ngủ, ngồi đây làm gì?" Trong giọng nói của đối phương mang theo sự ngái ngủ nặng nề, "Định ám sát tôi à?"

Tôi bình tĩnh nói ra lý do vừa mới nghĩ ra: "Tớ ra ngoài tìm nước uống."

Vốn còn lo không biết hắn có tin cái lý do dở tệ này hay không, kết quả giây tiếp theo, chú cún ngốc này đã trợn tròn mắt, giọng điệu nghi hoặc: "Gì cơ? Thế vừa rồi không phải là cậu nhỏ nước miếng lên mặt tôi đấy chứ?!"

Được rồi, tôi đá/nh giá cao hắn quá rồi.

Đùa nghịch một lúc, tâm trạng nặng nề ban đầu đã nhẹ nhõm hơn.

Nhìn vẻ buồn ngủ khó che giấu trên gương mặt Kỷ Nghiên Tu, tôi đứng dậy quay về phòng: "Được rồi, tớ về phòng đây, cậu nghỉ ngơi sớm đi."

Tôi vừa nằm xuống giường, Kỷ Nghiên Tu đã đi vào theo, tự nhiên nằm xuống bên cạnh tôi.

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của tôi, hắn giải thích một cách gượng gạo: "Sofa cứng quá, ngủ đ/au hết cả người..."

Giọng hắn nhỏ dần, xem ra là lại ngủ thiếp đi rồi.

Tôi vừa kinh ngạc trước chất lượng giấc ngủ của hắn, vừa khẽ xoay người.

Không biết có phải làm phiền đến người bên cạnh hay không, hắn cũng cử động theo, bàn tay đặt lên vai tôi, vô thức vỗ nhẹ.

Như đang dỗ dành trẻ con vậy.

Nhưng nhờ có hắn, cuối cùng tôi cũng đã có một giấc ngủ ngon.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0