Lão Chu đầu, tục danh là Chu Vĩ, năm xưa vì tai họa mất mùa mà trôi dạt vào thành, được nghĩa trang thu nhận, sau đó định cư ở thành tây, học được chút tay nghề, về sau trở thành người khiêng qu/an t/ài.

Việc khiêng qu/an t/ài tuy được người kính trọng, nhưng cũng chỉ là vì thiên hạ kiêng kỵ chuyện q/uỷ thần mà thôi.

Chu Vĩ dung mạo tuấn tú, không ít thiếu nữ trong thành nghe danh hắn, dù chẳng để tâm chuyện xui xẻo hay điềm gở, cũng từng lén lút chạy tới trước cửa nghĩa trang để liếc mắt nhìn vài lần, cuối cùng vẫn bị phụ mẫu bắt về, giáo huấn một phen.

Thế nhưng, có một người không hề sợ hãi, ấy chính là muội muội của lão Trương – Trương Trân.

Lão Trương làm nghề người giấy, lo toan tang sự, cả đời cũng dần lỡ duyên, ngay cả hôn sự của muội mình cũng vì thế mà trì trệ. Trương Trân bị kéo dài đến hơn ba mươi vẫn không ai đến hỏi cưới.

Thấy muội tử có tình cảm sâu đậm với Chu Vĩ, lão Trương cũng chẳng ngăn cản, hai người tâm đầu ý hợp, liền kết thành phu thê. Sau thành hôn, sống yên ấm thuận hòa, tình thâm ý trọng. Lão Trương trông thấy muội tử hạnh phúc viên mãn, cũng cảm thấy lòng mình được an ủi phần nào.

Nhưng ngày lành chẳng kéo dài bao lâu, tai họa lại giáng xuống.

Trong thành có một công tử nhà giàu, ép một cô nương về làm tiểu thiếp. Cô nương kia thà ch*t chứ không chịu khuất phục, cuối cùng ch*t tức tưởi ngay trong đêm tân hôn. Tên công tử dùng ngân lượng m/ua chuộc gia quyến nàng kia, ngang nhiên đem nàng ch/ôn cất với danh nghĩa thiếp thất. Mà người được mời khiêng qu/an t/ài… chính là Chu Vĩ.

Tiểu thiếp không thể sánh với chính thất, nên chỉ có thể hạ táng lúc nửa đêm.

Trương Trân thấy trượng phu chuẩn bị ra ngoài, trong lòng mơ hồ bất an, nhưng không nói rõ được là bất an chỗ nào. Chỉ dặn dò hắn mang theo gạo và hương dùng trong lễ nghi, nhắc hắn về sớm.

Trời đêm đen đặc không thấy năm ngón tay, chỉ có chiếc lồng đèn của người dẫn đường tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt.

Lúc hạ táng mọi chuyện đều thuận lợi, hoàn tất nghi lễ thì đoàn người rước tang theo đường cũ trở về, Chu Vĩ đi sau.

Nào ngờ đi chưa được bao xa, bỗng nghe tiếng động lạ phía sau. Chu Vĩ quay đầu lại thì thấy có người đang đào m/ộ, định mang x/á/c cô nương vừa ch/ôn lên.

Hắn kinh hãi, chưa kịp phản ứng đã bị kẻ đó vung gậy đ/á/nh ngất, nh/ốt vào trong qu/an t/ài.

Trương Trân đợi mãi đến hửng sáng, vẫn chẳng thấy trượng phu trở về. Nàng vội vã ra ngoài dò hỏi, mới hay tin… Chu Vĩ bị người ta vu tội xâm phạm nữ thi, sắp bị th/iêu sống.

Người ch*t là lớn, mà dám bất kính với th* th/ể là đại nghịch bất đạo. Cái tội danh kia, người người phẫn nộ, ai ai cũng muốn tru diệt.

Khi lão Trương cùng Trương Trân chạy đến nơi, lửa đã bốc lên rực trời, khiến lòng người nóng như th/iêu đ/ốt. Trương Trân định xông vào biển lửa, nhưng bị huynh trưởng ngăn lại.

Bách tính nhìn hai huynh muội bọn họ với ánh mắt kh/inh rẻ, lời nhục mạ cứ thế vang lên không ngớt.

Trương Trân trơ mắt nhìn trượng phu bị th/iêu thành tro bụi ngay trước mặt, cuối cùng chính tay mình ôm lấy tro cốt của hắn ch/ôn cất, rồi quyên sinh ngay trước m/ộ phần.

Tên công tử nhà giàu năm đó… chẳng ai khác chính là gia chủ Trần gia – Trần Phi.

Còn vết vảy rắn trên người Trần Vũ, chính là vì đắc tội với "Xà Cốt Bà" – hay nói đúng hơn, là đã chọc gi/ận Trương Trân.

Xà Cốt Bà tay trái cầm thanh xà, tay phải ôm xích xà, vốn là hóa thân để thủ hộ m/ộ phần cho trượng phu, chỉ chuyên trừng trị kẻ báng bổ hoặc dám xúc phạm.

Ta lại nhớ tới lời sư phụ từng dạy "cẩn thận quả báo nhân duyên."

Cha n/ợ con trả, chẳng phải không có đạo lý. Nhưng lúc này, trong lòng ta vẫn còn một nghi hoặc chưa rõ cớ sao sinh ý của Trần gia lại ngày càng phát đạt?

Trong lòng đã mơ hồ đoán được một phần, song vẫn cần tự thân nghiệm chứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm