Miếu Xà Thần

Chương 6

04/01/2024 11:57

“Mười tám tuổi rồi, nên dẫn đi tế Thần Rắn rồi. Tiểu Hứa, cháu chạy trốn làm gì chứ?”

Khi tôi bị bố mẹ đ/è ở trên đất, ông chú họ Huỳnh ngồi xổm trước mặt tôi không hề thương xót nói với tôi.

“Ông Huỳnh, may mà ông đưa con bé về, nếu không nó thật sự chạy trốn mất rồi thì phải làm sao?”

Bố lạnh lùng nhìn tôi: “Hứa Ngọc, mày nên ghi nhớ rồi.”

Ông ấy vừa nói vừa kéo em gái qua, đẩy em ấy ra đối diện với tôi, đưa cây củi trong tay lên cao.

“Có tế Thần Rắn không?”

Mỗi lần ông ấy quật cây củi xuống người em tôi thật mạnh lại hỏi tôi một lần.

Em gái tôi cắn ch/ặt răng, mặc cho cây gậy có quật mạnh vào người em ấy như thế nào thì cũng không phát ra tiếng.

Em ấy đ/au đến muốn ch*t rồi nên chỉ dùng đôi mắt trắng đen rõ rệt nhìn tôi, như đang muốn nói chị à, gi*t em đi.

Tôi h/ận thấu tâm can.

Trên đời này thật sự có thần linh sao? Nếu thật sự có thì sao lại không nghe lời cầu nguyện của tôi chứ?!

Nếu như bố mẹ tôi là người như vậy, vậy thì Thần Rắn có gì đ/áng s/ợ chứ?!!

“Tế.” Tôi cố nén cơn tức gằn giọng nói ra một chữ.

Bố tôi vứt cây củi đi, không hề quan tâm đến em gái đang nằm ở trên mặt đất.

Ông ấy chạy qua nâng mặt tôi lên, lau đi m/áu trên khóe miệng của tôi: “Đứa trẻ ngoan!”

Lại cười hì hì t/át tôi một bạt tay: “Tốt nhất là mày đừng chạy nữa, nếu không tao sẽ đ/á/nh ch*t hai chị em mày.”

Cái t/át đó khiến cho đầu óc của tôi quay cuồ/ng, hoa mắt không nhìn rõ mọi thứ trước mắt.

Ông ấy hất tay, trong đám người liền có một bóng người đi ra kéo tôi vào một căn phòng ở bên cạnh.

Trước khi đi, tôi dùng hết sức mình để nhìn về phía sau một cái, chỉ nhìn thấy em gái nằm trên mặt đất, không biết sống ch*t như thế nào.

Em gái, em gái ơi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm