Chỉ trong một đêm, hắn lên ngay top tìm ki/ếm. Nhà trường buộc phải thôi học hắn.
Tiêu Tề trở thành nỗi ô nhục của cả trường, lúc kéo hành lý rời đi, hắn bị bạn học chỉ trỏ bàn tán. Hắn cho rằng chính tôi là kẻ quay video và tung lên mạng. Trước khi đi, hắn đã tạt đầy m.á.u mèo lên chăn đệm của tôi. Sau đó, hắn bắt đầu gọi điện quấy rối tôi, còn thường xuyên lảng vảng ở cổng trường. Tôi cũng đã từng nhiều lần bắt gặp Tần Tịch lái xe đến đón mình.
Hồi ức đến đây, tôi chợt thấy rùng mình ớn lạnh. Tiêu Tề đã từng g.i.ế.c người, lần này chẳng lẽ hắn muốn làm hại Tần Tịch và cả con mèo này sao?!
Tôi không nhịn được lao đến trước mặt Tiêu Tề, dùng đôi tay trong suốt bóp ch/ặt cổ hắn. C.h.ế.t tiệt! Sao mà không bóp c.h.ế.t được mày thế này?! Nếu bây giờ biến thành mèo, ông đây c.ắ.n c.h.ế.t mày luôn!
Thế nhưng Tiêu Tề vẫn mở cửa bước ra ngoài mà chẳng hề hấn gì. Cánh cửa kính đ/ập mạnh trở lại, luồng khí cuộn lên như sóng dữ hất văng tôi ra khỏi người hắn, rồi thẳng băng đẩy tôi bay vào trong lồng ổn nhiệt.
Sau một hồi choáng váng đầu óc, tôi yếu ớt mở mắt. C/ứu... hắn!
"Meo meo... meo!"... Thôi xong, là mèo bệ/nh. Chúng ta tiêu đời thật rồi.
13.
Mèo bệ/nh không c.ắ.n c.h.ế.t được Tiêu Tề, cũng chẳng biết nói tiếng người, thật là vô dụng hết chỗ chê. Vậy mà Tần Tịch vẫn bế tôi về nhà như báu vật.
Vừa về tới nơi, Tần Tịch đã vội vàng lấy máy tính xách tay ra. Sau khi khởi động, anh đẩy bàn phím về phía tôi, đầy hy vọng nói: "Hạ Tri Tri, em muốn nói gì? Có thể gõ ra cho anh xem không?"
Đúng rồi! Tần Tịch thông minh thật! Tôi nhấc chân mèo lên, vừa chuẩn bị thực hiện một chuỗi thao tác m/a thuật, thì chợt khựng lại. Không phải chứ... Tôi chưa bao giờ biết mèo bị "cận thị nặng" đấy nhé! Tôi ngơ ngác nhìn bàn phím trước mặt. Những phím bấm trong mắt tôi dường như dính bết lại, các chữ cái trông chẳng khác nào đàn kiến đang bò lổm ngổm. Tôi thử lùi lại, nhận ra ở khoảng cách bốn mươi centimet thì có thể nhìn rõ hơn một chút. Thế là tôi ra xa, lại gần, nhấc chân, quên mất vị trí, rồi lại ra xa... Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, Tần Tịch bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang nhìn một đứa ngốc.
Mẹ kiếp! Cấm cười!
"Meo!" Mèo nhỏ tức đến phát đi/ên, ấn lo/ạn xạ lên bàn phím rồi nhảy vào ổ ngủ.
Tần Tịch thu được một chuỗi mã lo/ạn, lại còn thận trọng nhấn lưu lại. Anh quỳ một gối trước ổ mèo, cố gắng an ủi: "Đừng gi/ận, không biết gõ chữ không phải là khuyết điểm của mèo đâu."
"Meo meo méo!" Tất nhiên rồi! Không hiểu tiếng mèo mới là khuyết điểm của con người đấy!
Mèo nhỏ khoanh hai chân trước lại, quay lưng, dùng cái gáy tròn vo đầy lông lá đối diện với Tần Tịch.
Tần Tịch khẽ cười, như đang đ/ộc thoại: "Thật sự rất giống. Ngay cả phản ứng lúc gi/ận dỗi cũng y hệt, cứ quay lưng lại không cho người khác đụng vào."
Tôi cứng đờ người, không thể kiềm chế mà nhớ về quá khứ. Trước kia, tôi cũng từng tùy hứng như thế trước mặt anh. Là một con chim Hoàng yến được bao nuôi, tôi chẳng mảy may có chút ý thức hay tự giác nào. Vui thì mặt dày bám lấy Tần Tịch, hoặc dùng vẻ mặt hớn hở để xua tan cơn gi/ận của anh. Không vui thì viết hết lên mặt, ép anh phải giải thích rồi vụng về dỗ dành tôi. Lúc đầu anh không biết cách, cuối cùng chỉ biết lặng lẽ hôn tôi. Tôi không có tiền đồ mà quên sạch cơn gi/ận, rất nhanh lại trở nên ngoan ngoãn, mặc anh muốn làm gì thì làm.
Tần Tịch tựa như một tòa thành màu xám. Anh quá lạnh lùng, quá dễ rơi vào im lặng. Còn tôi lại như một chàng kỵ sĩ ngốc nghếch đầy can đảm, một mình vượt mọi chông gai, mơ mộng rằng có thể trồng đầy những đóa hoa rực rỡ sắc màu trong tòa thành này. Hình như cũng đã trồng được một ít rồi nhỉ? Tôi thầm nghĩ.
Mèo nhỏ quay người lại, nhìn thấy chút dịu dàng trong đôi mắt trầm mặc của người đàn ông. Tần Tịch, hình như anh cũng có chút yêu tôi rồi. Nhưng đáng tiếc thay, chúng ta không thể tiếp tục yêu nhau nữa. Dù sao thì người với q/uỷ – phi! Người với mèo vốn dĩ không chung đường.
Hơn nữa, nếu t.h.i t.h.ể của tôi được tìm thấy, linh h/ồn tôi cũng sẽ rời xa Tần Tịch một lần nữa. Vì vậy, tốt nhất là đừng để anh biết tôi đang ở trong cơ thể con mèo này.
"Meo meo meo~!" Nhưng Tần Tịch ơi, em phải ngăn anh đi gặp Tiêu Tề bằng cách nào đây?
"Đinh đong——!" Tiếng chuông cửa vang lên, c/ắt ngang tiếng mèo kêu.
Tôi tức tốc dựng hết lông, bám sát lấy Tần Tịch.
14.
Tần Tịch mở cửa. Tôi nghe thấy người bên ngoài nói: "Phiền anh ký nhận bưu kiện."
May quá, là nhân viên giao hàng.
Tần Tịch tháo gói đồ ra, đó là các nút bấm đồ chơi anh đã đặt m/ua. Anh đặt chúng xuống đất, từng nút một làm mẫu cho tôi xem. Tiếp đó, Tần Tịch im lặng rất lâu, nhẹ giọng hỏi: "Hạ Tri Tri, em chính là em ấy, đúng không?"
Tôi không dám nhìn vào mắt anh. Chậm rãi nhấn nút:【Không phải.】
Căn phòng rơi vào tĩnh mịch.
Trời tối dần, gương mặt Tần Tịch trở nên sâu sắc trong ánh sáng nhập nhòe. Anh đứng yên hồi lâu, rồi dịu dàng xoa xoa đầu mèo: "Biết rồi."
Anh đứng dậy đi về phía cửa, bóng lưng cao lớn vững chãi.
【Đừng.】 【Ra ngoài.】
Kim đồng hồ chỉ đúng 8h, tôi sốt ruột nhấn liên tục vào các nút bấm:【Đừng.】 【Ra ngoài.】
Tần Tịch mặc áo khoác vào, xoay người nhìn tôi: "Là không muốn anh ra ngoài sao?"