Kỳ nghỉ dài vô tận của Beta

Chương 6.2

28/07/2025 17:06

Lòng dạ tôi vô cùng buồn bực. Còn chưa ki/ếm được đồng lãi nào trong ngày mà.

Có lẽ vẻ mặt rầu rĩ thật khó coi, nên Cận Khoát dịu giọng xuống, lần đầu tiên an ủi tôi: "Bác sĩ tại gia, sẽ không nhiều chuyện đâu, yên tâm đi."

Vị bác sĩ tại gia mà anh nhắc đến nhanh chóng gõ cửa phòng. Là anh trai anh.

Tôi nắm ch/ặt dây lưng quần không chịu buông, "Thôi thôi chồng, không có gì đâu, để anh trai anh về đi."

Anh trai anh cũng rất bướng, "Không được, trái với đạo đức nghề nghiệp của tôi. Nói xem bị thương thế nào, tôi lấy th/uốc đúng bệ/nh."

Nhất định phải làm khó dễ ở đây à!

Tôi hít một hơi thật sâu. Má nóng bừng, giọng nhỏ như muỗi: "M/a sát... quá mạnh..."

Căn phòng im phăng phắc.

Anh trai anh khẽ ho, "Biết rồi. Thiếu gia, cậu ra ngoài với tôi một chút."

Thiếu gia? Cách xưng hô gì lộn xộn thế?

Tôi nhịn từng cơn rát bỏng giữa đùi, nín thở theo ra cửa, nghe anh trai anh giáo huấn Cận Khoát: "Cơ thể Beta và Omega cấu tạo khác nhau, không thể nóng vội thế, cần rất nhiều thời gian dạo đầu, hiểu không?"

Cận Khoát trả lời cứng nhắc: "Tôi đương nhiên biết."

"Biết mà còn gây ra thế này? Có cần lấy thêm gel bôi trơn không..."

"Không cần! Tôi... không ngủ với em ấy."

"Cũng phải, tối nay nên nhẹ nhàng thôi. Vậy tôi lấy cho cậu hộp th/uốc ức chế đi, không thì cậu khổ sở lắm."

"Cũng không cần. Chưa đến mức."

"Chưa đến mức?" Anh trai anh cười, "Được rồi, tôi lấy th/uốc cho cậu ấy xong sẽ ngủ, lúc đó đừng tìm tôi, mẹ cậu ngủ rất thính."

Linh cảm cuộc nói chuyện kết thúc, tôi nhăn nhó rút lui, giờ không chỉ chỗ đó rát bừng mà toàn thân đều nóng bỏng. Như bị t/át mười mấy cái, vừa x/ấu hổ vừa hối h/ận. Sao lúc tắm mình lại hào hứng thế nhỉ?

Giờ thì tốt rồi, tối nay không làm được, thật sự phải hoàn tiền mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
11 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm