Cảm giác không trọng lực do bước nhảy không gian mang lại khiến tôi vô thức ôm ch/ặt bụng mình.
Có lẽ là bản năng của Omega, tôi vô thức yêu quý đứa bé này.
- Tống Đông Cừ lo lắng nhìn tôi: “Tiểu Bảo, đứa bé này...”
Tôi im lặng cúi đầu: “Là của Phong Tân Phỉ.”
Nói rồi, tôi kể lại chuyện Phong Tân Phỉ bị bỏ th/uốc lần trước.
Gương mặt vốn thanh tú, lạnh lùng của Tống Đông Cừ lập tức trở nên giá lạnh, anh vừa ôm tôi vừa nghiến răng m/ắng:
“Khương Trần và anh em của hắn quả nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì!”
“Đúng vậy, đúng vậy, Khương Trần quá x/ấu xa!” Tôi hùa theo, rồi lại nhỏ giọng biện minh cho Phong Tân Phỉ: “Thực ra Phong Tân Phỉ cũng tạm được, anh ta không thực sự tống em ra tinh cầu hoang vắng, còn đưa em đi gặp anh nữa.”
“Đứa bé này cũng là do anh ta bị bỏ th/uốc, cái tính 'thánh mẫu' Omega trong em trỗi dậy. Đó là chuyện không còn cách nào khác.”
Tống Đông Cừ nghe vậy khựng lại, cúi đầu nhìn tôi:
“Tiểu Bảo, em sẽ không thích Phong Tân Phỉ đấy chứ?”
Tôi vội vàng lắc đầu, nắm lấy tay Tống Đông Cừ:
“Không đâu, làm sao có chuyện đó được. Em chỉ thích anh thôi.”
Tống Đông Cừ mím môi, gương mặt vốn đã lạnh lùng nay càng thêm xa cách.
Thực sự giống như một ánh trăng sáng vậy.
Thảo nào Khương Trần lại tranh giành cư/ớp mất hôn phu của tôi, hu hu.
Vì khoảng cách rất gần, tôi có thể nhìn thấy những vết đỏ dày đặc sắp tan đi trên chiếc cổ trắng ngần của Tống Đông Cừ.
Đều là do tên khốn Khương Trần kia hôn cả.
Tôi càng nhìn càng thấy uất ức, đưa tay che cổ anh lại.
Tống Đông Cừ sững sờ một chút, lấy tay che cổ rồi dỗ dành:
“Không sao đâu, bây giờ hắn không như vậy nữa rồi.”
Tôi khó chịu nghiến răng.
Haizz, tất cả là tại hôn phu Beta của tôi quá lương thiện.
Bị người ta b/ắt n/ạt mà còn phải nói giúp cho người ta.
Tôi vùi mình vào lòng anh.
Trong lòng toàn là sự tủi thân.
Đáng thương thay, tôi và Tống Đông Cừ chỉ là những người bình thường trong Liên bang, bị đại gia b/ắt n/ạt cũng chỉ có thể lén lút bỏ trốn.
Không có lấy một chút cơ hội phản kháng.
Tống Đông Cừ xoa tóc tôi, hồi lâu sau thở dài nói:
“Tiểu Bảo, hôn ước của chúng ta chắc không còn giá trị nữa rồi nhỉ? Anh đã... không còn xứng với em nữa.”
Tống Đông Cừ cởi bỏ chiếc cúc áo trên cùng, để lộ một mảng da th!t dưới cổ.
Á! Dày đặc, toàn là những dấu vết do hôn để lại.
Hóa ra Khương Trần không hôn cổ anh nữa là vì những chỗ khác dễ hôn hơn sao!
Tôi cảm thấy mình thực sự sắp hộc m/áu đến nơi rồi.
Hôn ước giữa tôi và Tống Đông Cừ vốn là lời hứa miệng từ khi cha mẹ còn sống.
Giờ đây, một người phân hóa thành Beta, một người phân hóa thành Omega.
Nếu thành lập gia đình thì quả là gia đình ấm áp nhất Liên bang rồi.
Nhưng thực ra, chúng tôi chưa từng thực sự muốn kết hôn với nhau.
Kết hôn với người thân thiết như ruột th!t, nghe thật kỳ lạ.
Chúng tôi đã thiếu một thời điểm thích hợp để nói rõ về việc hủy hôn.
Giờ thì thời điểm đã đến, nhưng lại quá mức ê chề.
Tôi sờ sờ cái bụng phẳng lì, tôi còn đang mang trong mình đứa con của người khác nữa.
Hôn ước này quả thực không thể tiếp tục.
Tôi bĩu môi, cố nén nước mắt:
“Ừm. Nhưng anh không có gì là không xứng với em cả.”
Tống Đông Cừ mỉm cười dịu dàng, xoa đầu tôi:
“Được. Dù không còn hôn ước, anh vẫn sẽ luôn chăm sóc em.”
Cảm động quá, tôi cảm động đến mức ôm ch/ặt lấy eo Tống Đông Cừ.
Anh ấy đúng là người thân mà tôi yêu quý nhất, yêu quý nhất, yêu quý nhất trên đời.