Mùa Hè Bất Tận

Chương 15

20/08/2025 15:02

Giang Tầm nắm lấy một đầu cà vạt, ngước mắt nhìn tôi, trong thoáng chốc, mắt hắn lấp lánh nước: "Thích em sao lại muốn đẩy em ra?"

Mặt thì vô cảm nhưng hắn lại đang thì thầm trách móc: "Anh không yêu em… Không yêu mà còn đồng ý ở bên em, anh đang đùa giỡn với em. Đúng không?"

"Sao em cứ không hiểu chứ."

Tôi thở dài, vuốt tóc hắn.

"Yêu em nên mới không nỡ để em từ bỏ. Ở bên anh sẽ mất đi thứ gì, Giang Tầm, em không rõ sao?"

Hắn muốn công khai ở bên tôi cả đời. Nhưng sao nhà họ Giang có thể chấp nhận một người thừa kế không bao giờ kết hôn?

Không phải ai cũng như bố tôi, suy nghĩ vượt trước thời đại, cho rằng thà đem tài sản đi quyên góp hết chứ không chịu để lại gia sản cho đứa con bất hiếu.

"Anh."

Cà vạt bị siết ch/ặt, khiến cổ tay tôi đ/au nhói, suy nghĩ vừa lạc hướng lại bị ép kéo về.

Giang Tầm khom người xuống, thì thầm bên tai tôi.

"Yêu em thì càng nên hiểu em muốn gì chứ. Từ đầu đến cuối em chỉ muốn mỗi anh. Với em, anh quan trọng hơn tất cả."

Từ hôm đó, tôi không còn thấy Diệp Lễ đâu ở thành phố A nữa, đoán chắc Giang Tầm đã làm gì đó sau lưng, nhưng hắn không chủ động nhắc đến, tôi cũng không hỏi.

Mấy tấm hình kia nhanh chóng đến tay người nhà họ Giang. Người đứng đầu nhà họ Giang năm đó, dù đang b/ệnh vẫn nổi trận lôi đình, ra lệnh Giang Tầm phải về nhà ngay.

Đêm hôm ấy, tôi đỗ xe trước cổng biệt thự nửa đồi của nhà họ Giang chờ Giang Tầm ra.

Đợi rất lâu rất lâu, điếu th/uốc Behike trong tay bị tôi bóp thành đống vụn.

Mùi lá th/uốc Behike chưa đ/ốt từ từ lan tỏa trong xe.

Giang Tầm mở cửa lên ghế phụ. Thái dương hắn có vết thương lớn, m/áu tươi chảy xuống, nhưng đôi mắt vẫn sáng lấp lánh như chú cún vẫy đuôi.

Tôi nhíu mày, xót xa rút khăn giấy đắp lên vết thương: "Ông cụ nổi gi/ận dữ dội nhỉ."

"Ừm."

"Ông ấy cao thượng cả đời, sao có thể chấp nhận cháu trai mình thích đàn ông. Nhưng không sao, em không cần gì hết. Anh ạ."

Hắn mỉm cười: "Em chỉ cần anh. Giờ em lại trắng tay, không nơi nào để đi. Anh còn muốn nhận em về không?"

Giống như lần đầu gặp ở trại trẻ mồ côi thành phố A, tôi vẫn nói với hắn.

"Không sao đâu, vậy thì về nhà với anh."

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm