Khóa Bình An

Chương 1

28/04/2025 14:54

Khi dọn dẹp xong lớp học, trong trường ngoài bốn người lớp chúng tôi ra thì chẳng còn ai cả.

Hôm nay là thứ bảy, cũng vừa đúng kỳ nghỉ một tháng một lần, cho nên dù đã là năm cuối cấp ba nhưng ngày mai chúng tôi không phải đến trường.

Hôm nay đến lượt tôi trực nhật.

Trên bảng đen lớp học, mục "sinh viên trực nhật" ghi rõ bốn cái tên.

Chỉ là từ học kỳ hai năm nhất cho đến một tuần trước, mỗi lần đến phiên tôi, người ở lại luôn chỉ có mình tôi.

Đây là lần đầu tiên sau một năm rưỡi tôi được làm nhiệm vụ trực nhật cùng các bạn khác.

Sau khi hoàn thành kiểm tra cuối cùng, chúng tôi cùng đóng cửa sổ rồi đi về phía cổng trường.

Tôi lặng lẽ tăng tốc, cố tạo khoảng cách với ba người phía sau.

Cho đến lúc này, đó vẫn là một thứ bảy hoàn hảo.

Không ai đến gây sự, trong ngăn bàn cũng chẳng xuất hiện thứ gì kỳ quặc, dĩ nhiên càng không có chuyện bị dội nước ướt sũng trong nhà vệ sinh.

Một ngày yên bình như thế này với tôi là điều xa xỉ.

Đang mải miết suy nghĩ, không biết từ lúc nào mấy người kia đã đuổi kịp.

Họ nắm lấy cánh tay tôi, khoác vai tôi, dùng cách mà người ngoài nhìn vào sẽ tưởng là đám học sinh đùa nghịch, lôi tôi vào con hẻm bên cạnh.

"Các cậu muốn gì?" Tôi cảnh giác hỏi.

Trong con hẻm tối om, ba người đứng trước mặt nhìn tôi đ/á/nh giá một lúc, rồi Lý Khâm, người ngồi bàn trước tôi lên tiếng:

"Lê Văn, cậu trực nhật muộn như thế, sao bạn trai cậu không đi cùng?"

"Cậu ấy có việc phải về trước rồi." Tôi trả lời bằng câu đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Mấy người trước mặt lại im lặng.

"Vậy sao?" Vương Chấn, một người khác ngồi bàn trước tiếp lời: "Tôi nói này, đừng bảo là cậu đang lừa bọn tôi đấy nhé?"

"Tôi lừa các cậu chuyện gì chứ?"

"Tất nhiên là chuyện bạn trai của cậu rồi." Lý Khâm dừng lại một lát: "Tôi chưa từng thấy Hạ Vân Lãng đến tìm cậu bao giờ."

"Đừng nói là tìm." Lý Khâm tiếp lời: "Hai người các cậu ở trường còn chẳng nói với nhau lấy một câu."

"Không phải tôi đã nói rồi sao." Vẻ mặt tôi vẫn điềm nhiên: "Chúng tôi thống nhất không công khai qu/an h/ệ ở trường."

Lý Khâm và Vương Chấn im lặng cân nhắc độ tin cậy của câu nói này.

"Thật ư?" Lý Khâm nói rồi đột nhiên bước tới, dùng giọng điệu chỉ mình tôi cảm nhận được để cảnh cáo:

"Tốt nhất là như thế. Nếu để tôi phát hiện cậu lừa bọn tôi thì cậu xong đời rồi."

Về đến nhà, tôi nằm trên giường tháo sợi dây chuyền đeo suốt tuần qua trên cổ ra ngắm nghía.

Đó là một chiếc khóa bình an, được làm bắt chước giống hệt chiếc của Hạ Vân Lãng.

Đó là bằng chứng hùng h/ồn nhất chứng minh mối qu/an h/ệ không bình thường giữa tôi và Hạ Vân Lãng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
6 Mất Nét Chương 10.
7 Bí mật vỡ lở Chương 15
8 Thay Muội Gả Chương 18
9 Lòng đố kỵ Chương 15
12 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm