Lý Trì Tự mở mắt, chớp chớp vài lần.
Mất một lúc lâu anh mới nhận ra tôi.
“Tiểu Tể?”
Anh mơ mơ màng màng nắm lấy tay tôi.
“Sao tay lạnh thế này?”
Lúc ấy, nhân viên pha chế từ cửa sau đi vào.
“Làm gì đấy? Muốn gây chuyện à?”
Tên đàn ông nhuộm tóc sặc sỡ cười xòa:
“Bạn tôi uống hơi nhiều, có chút mâu thuẫn thôi. Bọn tôi sẽ đưa họ đi ngay.”
Hắn liếc mắt ra hiệu cho mấy người còn lại, thấp giọng nói:
“Mang cả thằng kia đi luôn.”
Nếu thật sự bị bọn chúng đưa đi, nửa đời sau của Lý Trì Tự coi như bị h/ủy ho/ại.
Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu với nhân viên pha chế.
Nhưng đối phương chỉ yêu cầu bọn họ bồi thường chiếc ly bị vỡ.
Còn nói nếu có chuyện gì thì ra ngoài giải quyết, đừng đ/á/nh nhau trong quán.
Có người bước tới kéo tay tôi.
Nhưng tôi không thể nói chuyện.
Đến cả hai chữ “c/ứu mạng” cũng không thể kêu thành tiếng.
Sự bất lực khổng lồ gần như ngh/iền n/át tôi.
Tôi cuống đến mức bật khóc.
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt Lý Trì Tự.
Không biết giọt nước mắt ấy đã chạm tới sợi dây th/ần ki/nh nào của anh.
Đột nhiên anh tỉnh táo hẳn.
Anh kéo tôi vào lòng, sau đó nhấc chân đạp mạnh người đang kéo tay tôi.
Tên đó bị đ/á quỳ rạp xuống đất.
Lý Trì Tự nhìn chằm chằm hắn.
Hai mắt đỏ ngầu như một con thú dữ bị chọc gi/ận.
“Ai cho mày đụng vào em ấy?”
Thấy dáng vẻ liều mạng của anh, đám người kia sợ hãi vội đỡ đồng bọn lên rồi bỏ chạy.
Lý Trì Tự nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Đừng sợ.”
“Có anh ở đây.”
“Là anh sai. Anh không nên uống nhiều như vậy.”
“Chúng ta về nhà.”
Tôi vẫn không nhịn được mà ra dấu với anh:
[Anh về đi. Về nhà của anh ấy. Không phải ở đây.]
[Anh vừa nói anh có người rồi mà. Anh không nên bỏ mặc người ta rồi ở đây một mình như thế.]
Lý Trì Tự sững người.
Anh giữ lấy tay tôi.
“Anh nói bừa thôi.”
“Lúc đó anh không biết là em.”
“Chỉ là cái cớ để từ chối người khác mà thôi.”
“Bố mẹ đều mất rồi.”
“Anh chỉ còn mình em là em trai.”
“Anh làm gì còn ai nữa chứ?”
Anh định đứng dậy.
Nhưng vừa đứng được một nửa đã ôm đầu ngã ngồi xuống.
Tôi giúp anh mặc áo khoác rồi dìu anh đứng lên.
Xe chắc chắn không thể lái được nữa.
May mà biệt thự của anh ở ngay gần đó.
Trên đường đi về, cả người anh nóng hầm hập.
Anh khó chịu kéo tung cổ áo sơ mi.
Người đang mất ý thức chẳng biết nặng nhẹ, đến một chiếc cúc áo cũng bị gi/ật đ/ứt.
Về tới nhà, tôi đỡ anh ngồi xuống sofa rồi quay người đi khóa cửa.
Khi quay lại, tôi thấy Lý Trì Tự đang vịn tường, loạng choạng bước về phía phòng tắm.
Sợ anh ngã, tôi vội đi tới muốn đỡ.
Lý Trì Tự lại rút tay về.
Một tay anh day huyệt thái dương, dường như đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó.
“Ôn Ngôn, trước mắt em đừng lại gần anh.”
Nói xong, anh lập tức khóa trái cửa phòng tắm.
Tiếng nước ào ào rất nhanh vang lên bên trong.
Tôi vào bếp nấu một bát canh giải rư/ợu.
Đợi thêm hơn nửa tiếng đồng hồ, Lý Trì T/ự v*n chưa ra ngoài.
Sợ anh xảy ra chuyện, tôi tới gõ cửa phòng tắm.
Bên trong hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi dùng sức đ/ập cửa vài lần.
Vẫn không có ai đáp lại.
Lo lắng đến phát hoảng, tôi quay người định đi tìm chìa khóa dự phòng.
Nhưng vừa mới xoay người, cánh cửa phía sau đột ngột bị kéo mở.
Lý Trì Tự toàn thân ướt sũng, hơi lạnh tỏa ra quanh người.
Trên thân anh không mặc áo.
Cơ bụng săn chắc cùng vòng eo thon gọn mạnh mẽ hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn.