Giang Tứ Ngôn đưa tôi một ly rư/ợu.
Tôi uống cạn, cả người lập tức nóng bừng.
Hắn gi/ật cổ áo tôi, đẩy ngã xuống ghế sofa.
Động tác chẳng hề nhẹ nhàng.
Hắn th/ô b/ạo, vội vã, như đang cố trút bỏ thứ gì đó bị đ/è nén từ lâu.
Tôi không có tin tức tố, cũng chẳng ngửi thấy mùi gì.
Hắn cúi xuống, cắn lên gáy tôi liên hồi.
Đó là bản năng chiếm hữu của Alpha đối với con mồi.
Khi tôi gần như nghẹt thở, tay vô thức với lấy thứ gì đó.
Hắn cố ý buông ra, khóe mắt cong lên đầy mỉa mai.
Giang Tứ Ngôn bắt tôi chọn một món trên bức tường kia.
Tôi từng thấy vài thứ tương tự trong cửa hàng, nhưng hoàn toàn không biết dùng để làm gì.
Ánh mắt tôi do dự nhìn hắn.
Chưa kịp mở miệng, đôi chân đã bị hắn ghì ch/ặt.
“Khó chọn lắm sao? Để tôi chọn giúp cậu.”
Giọng hắn lạnh băng, ánh mắt hỗn lo/ạn, d/ục v/ọng dâng trào.
Hắn giơ tay.
Một chiếc bịt mắt phủ kín đôi mắt tôi.
Những chuyện sau đó, tôi không còn nhớ rõ.
Chỉ cảm thấy như ch*t đi sống lại không biết bao nhiêu lần.
Tôi như cá nằm trên thớt, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng hôm nay, Giang Tứ Ngôn có gì đó rất khác.
Trước nay hắn luôn điềm tĩnh, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.
Vậy mà lúc này, hắn lại kích động đến mức đi/ên cuồ/ng.
Khi nước mắt tôi rơi xuống,
bên tai vang lên tiếng hắn khẽ hừ lạnh.
“Giang tiên sinh, tôi không có tin tức tố. Nếu muốn đ/á/nh dấu, ngài nên tìm Omega.”
“Omega yếu đuối quá.”
Hắn ấn mạnh vào gáy tôi, đ/au đến mức tôi co quắp người lại.
“Không ngờ cậu cũng yếu đuối như vậy?”
Hắn cười khẽ, đầy châm chọc.
“Nhưng beta thì càng tốt, khỏi cần chịu trách nhiệm.”
[…]
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi nhắm mắt lại, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Cho đến khi tất cả kết thúc.
Giang Tứ Ngôn chưa từng hôn tôi lấy một lần.
Có lẽ… hắn gh/ê t/ởm tôi.