Ng/ực tôi đột nhiên nóng ran. Một tấm thẻ học sinh đỏ thẫm hiện lên trước ng/ực, trên đó khắc dòng chữ đỏ như m/áu tươi: "Lớp 12/1 - Miêu Gia Hồi" - chính là tên tôi.

Ở nơi tôi không thể thấy, dòng bình luận đang cuồn cuộn.

“Trời ơi! Tay mơ này kích hoạt cốt truyện ẩn rồi!”

“Vừa từ phòng livestream của Cố Nguyệt qua đây, cô ấy nói mấy x/á/c sống mất tích chắc tự về nhà rồi, manh mối nằm trong thôn. Mọi người nghĩ ai đoán đúng?”

Vạt áo tôi bị gi/ật nhẹ. Hạo Hạo khóc thút thít: "Chị ơi... trên người em xuất hiện cái thẻ kìa." Tống Kh/inh Khinh cũng hốt hoảng la hét. Thì ra tất cả người chơi ở lại trường đều bị gắn thứ này? Xem ra thế lực hắc ám đang dụ chúng tôi vào phòng học.

Nhiệm vụ được ghi rõ: Hoàn thành đám rước th* th/ể, đưa h/ồn về cố hương. Hiện tại ngoài A Liễm, tất cả th* th/ể đều biến mất. Chắc chúng đang ẩn náu đâu đó, có lẽ là ngay giữa đám học sinh này.

Trong giới đưa x/á/c có câu: Người không nhắm mắt vì còn nguyện cầu. Tôi thật sự muốn biết, những x/á/c sống này... còn vương vấn điều gì?

Tôi cúi sát khuôn mặt đầy vân x/á/c sống của A Liễm, hỏi: "A Liễm, nguyện vọng của anh là gì?" Thiếu niên gằn từng chữ qua cổ họng khô khốc: "Về... bên chủ nhân." Tôi xoa xoa mái tóc rối bù ch/áy xém của hắn. Đúng là x/á/c sống do chính tay tôi luyện ra!

Vậy A Liễm gặp được tôi đã mãn nguyện. Còn những x/á/c sống khác thì sao? Đang miên man suy nghĩ, một bóng lưng c/òng xuất hiện.

Đôi mắt trắng dã đầy giòi bọ, giọng nói lảnh lót: "Chuông vào lớp rồi, sao còn không lên lớp?" Ngước nhìn, ông ta có khuôn mặt kỳ dị - nửa đầu m/áu me be bét, có hơn chục cánh tay mọc tua tủa. Trên người khoác thứ giống áo giáp, thực chất là đống mảnh sắt gỉ ghép vá với nhau. Trước ng/ực đeo tấm thẻ đỏ "Bảo vệ".

Khi ông ta lên tiếng, hàng chục cánh tay đồng loạt múa may. Vô số giọng nói ai oán vang vọng: "Vào lớp! Vào lớp ngay! Học cho nghiêm túc!" Không khí xung quanh trở nên bức bối đến ngạt thở.

Vừa nhìn thấy ông ta, A Liễm lôi tôi chạy. Tôi vội bế Hạo Hạo, kéo theo Tống Kh/inh Khinh. Chạy vào tòa nhà sáng đèn, A Liễm mới buông tay, cúi gằm mặt thì thào: "Đánh... không lại..." Tôi xoa đầu an ủi anh, liếc nhìn xuống dưới: Lão già quái dị vẫn đứng dưới sân, ánh mắt lạnh c/ăm căm dõi theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0