Tôi cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

Khi mở mắt lần nữa, trước mặt tôi là bức tường trắng tinh, căn phòng gọn gàng sạch sẽ.

Nếu không có ký ức về phó bản cùng vết thương trên người, tôi suýt nghĩ tất cả chỉ là giấc mộng.

Tiếc thay, không phải vậy.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai, đầy vui mừng: "Ái chà, em tỉnh rồi à?"

Tôi quay đầu nhìn, chạm mắt một gương mặt thanh tú xinh đẹp, chiếc mũi nhỏ nhắn của cô ấy đeo cặp kính gọng đen to đùng.

Bên cạnh cô ấy còn có người đàn ông cao lớn tuấn tú, vận vest chỉnh tề.

"Sao không nói gì vậy? Ngủ dại rồi à?" Người phụ nữ đưa tay sờ trán tôi, "Không sốt đâu nhỉ."

"Hai người là..." Tay tôi trong chăn khẽ vẽ phù.

Chỉ cần hai người này có biểu hiện lạ, tôi sẽ gi*t họ.

Người phụ nữ khúc khích cười, vỗ trán: "Ồ, xin lỗi xin lỗi, quên tự giới thiệu. Tôi là Ninh Niệm."

"Hội trưởng Công Hội Ngôi Nhà Hạnh Phúc bậc nhất, tới đây mời em gia nhập bọn tôi."

"Chỉ cần em đồng ý, ngày mai vị trí hội trưởng thuộc về em."

Ờ... Người này... có bị làm sao không?

Chẳng lẽ đây chính là "Ninh Thần" mà Tống Kh/inh Khinh từng ca tụng?

Nhưng nhìn đâu giống đại thần chứ?

Ninh Niệm không để ý ánh mắt hoài nghi của tôi, vỗ vỗ cánh tay người đàn ông bên cạnh giới thiệu: "Đây là chồng tôi, Ninh Quân An."

Ninh Quân An mặt lạnh như tiền, gật đầu qua loa.

Xong xuôi, Ninh Niệm lại kéo lên một bé váy trắng từ dưới đất lên, tiếp tục cười tủm tỉm: "Còn đây là con gái chúng tôi, Tư Tư. Tư Tư mau chào chị Gia Hồi đi nào."

Bé gái phồng má gi/ận dữ: "Con không thèm gọi đâu! Hừ, từ khi chị ta bắt đầu chơi game, mẹ chỉ nhìn thấy mỗi chị ấy, không có Tư Tư nữa rồi!"

Ninh Niệm "chụt" một cái hôn lên má bé gái: "Ai nói thế? Mẹ yêu Tư Tư nhất mà. Chẳng phải mẹ đang tính giao lại công hội để đưa các con trở lại dương gian sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm