Nhưng hai vạn là không đủ, còn thiếu rất xa. Giá nhà ở thành phố này đắt đỏ, giá đất nghĩa trang còn đắt hơn. Tôi không muốn đưa mẹ trở về thị trấn nghèo nàn nơi bà đã đ.á.n.h cược cả cuộc đời để chạy trốn, đó không nên là điểm dừng chân cuối cùng của bà.
Lá rụng về cội, nhưng mẹ tôi chẳng có lấy một cái cội nào. Ở thành phố này cũng vậy, vốn dĩ chúng tôi từng có một căn nhà, nhưng khi mẹ vừa gặp chuyện, chi phí chữa trị quá lớn nên tôi đã b/án nó đi. Đó vốn là một căn chung cư cũ ở vị trí không thuận lợi, chẳng đáng là bao, chưa kể còn khoản n/ợ ngân hàng chưa trả hết, cộng thêm sinh hoạt phí, số tiền còn lại gần như bằng không.
May thay, người m/ua lại là một người tốt bụng. Họ có nhà khác nên không thường xuyên về đây, bèn cho chúng tôi thuê lại, đỡ được khoản chuyển nhà phiền phức.
Cả đời mẹ vất vả tảo tần, cuối cùng chẳng nơi nào là nhà để bà cắm rễ. Nhưng tôi vẫn định để bà lại đây, ít nhất nơi này bà còn quen thuộc, sẽ không sợ lạc đường, không sợ không tìm thấy nhà.
Vì thế, tôi quỳ xuống c/ầu x/in Hà Văn. Tôi xin anh ta cho v/ay một chút tiền, sau này tôi sẽ làm trâu làm ngựa để trả lại.
Hà Văn liếc mắt nhìn Lâm Triệu đang đứng sau lưng tôi với sắc mặt khó coi, anh ta nhếch môi, từ chối thẳng thừng: "Hứa Thiên Thụ, tôi không phải từ nhà từ thiện. Số tiền này tôi không cho v/ay, cậu có quỳ g/ãy chân cũng vô ích thôi. Nhưng tôi có thể gợi ý cho cậu một cách, vị Lâm tổng phía sau cậu kia giàu hơn tôi đấy, hay là cậu quỳ c/ầu x/in anh ta thử xem?"
Có lẽ Lâm Triệu không muốn tôi quỳ trước mặt anh ta, nên anh ta bước lên kéo tôi từ dưới đất đứng dậy: "Hứa Thiên Thụ, đừng như vậy. Cậu cần bao nhiêu, tôi cho cậu, cậu..." Lâm Triệu cúi đầu, tâm trạng có vẻ không tốt: "Đừng như vậy nữa."
Tôi giơ tay đẩy anh ta ra: "Lâm Triệu, nếu tôi dùng tiền của anh, mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ được yên nghỉ. Có khi bà ấy sẽ hiện về trong mơ để m/ắng tôi là đứa con bất hiếu."
Nước mắt lăn dài từ cằm, rơi xuống từng giọt. Tôi lách qua người anh ta rồi bước đi: "Lâm Triệu, bà ấy sẽ đ/au lòng lắm, bà ấy sẽ nghĩ rằng do mình không dạy dỗ tốt tôi."
Ngày trước, chính bà ấy cũng từng nói như thế.
10.
Sau đó, tôi vẫn không bỏ cuộc, tìm gặp Hà Văn thêm nhiều lần nữa nhưng anh ta đều không tiếp. Người anh ta yêu đã quay về, còn có bạn trai mới, nên Hà Văn rất bận. Anh ta bận làm "kỳ đà cản mũi" trên đường tình duyên của người khác, chẳng còn thời gian để ý đến tôi.
Trong thời gian này, Lâm Triệu từng nghĩ đủ mọi cách để dúi tiền vào tay tôi, nhưng th/ủ đo/ạn chẳng mấy cao tay, lần nào tôi cũng nhìn thấu. Anh ta gần như cắm chốt trước cửa nhà tôi, mỗi ngày đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần.
Có một lần anh ta say khướt, cứ ngồi đó mà khóc. Anh ta khóc lóc nói lời xin lỗi, tôi cũng chẳng rõ anh ta xin lỗi vì chuyện gì. Mà cũng chính trong vô vàn lời xin lỗi đó, tôi bỗng nhận ra, hóa ra anh ta n/ợ tôi nhiều đến thế, chỉ là tôi đều đã quên sạch rồi.
Sáu năm trôi qua nhanh thật. Thời gian xô đẩy tôi về phía trước, những chuyện cần nhớ ngày càng ít đi. Trước kia tôi từng h/ận Lâm Triệu, h/ận đến tận xươ/ng tủy, nhưng rồi theo thời gian, mọi thứ phai nhạt dần, tôi chẳng còn nhớ nổi nữa.
Không có yêu, h/ận cũng không. Tôi bắt đầu quên đi người này, quên đi cả những ký ức mà anh ta mang đến.
Vì thế, sáu năm gặp lại, lòng tôi tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng, hay đúng hơn là đã chẳng có chuyện gì có thể khiến trái tim bệ/nh tật này rung động nữa.
Chỉ trừ một lần, cảm xúc của nó xáo động dữ dội khi nghe Lâm Triệu nói Chu Nam Húc không phải người tình đầu của anh ta: "Dù sao thì người tình đầu của tôi, chính là cậu mà!"
Tôi thấy gh/ê t/ởm. Nếu như những việc Lâm Triệu làm năm xưa đều có một lý do nghe có vẻ vĩ đại, thì giờ phút này, anh ta thật sự đã mục nát đến tận xươ/ng tủy.
Mẹ tôi nói đúng, đồng tính làm gì có kết cục tốt đẹp? Chu Nam Húc không có, tôi cũng không.
Ngày thứ ba tôi ra ngoài tìm việc làm, con trai của dì Chu – anh Tần Thâm, đã quay về. Anh ấy đứng dưới lầu nhà tôi, bộ vest mặc trên người rõ ràng là đắt đỏ sang trọng, nhưng trông vẫn đầy vẻ phong trần mệt mỏi.
Tôi ngẩn ngơ tại chỗ: "Anh Tần Thâm?"
"Tiểu Thụ, em có khỏe không?"
Lúc này dì Chu cũng bước xuống từ trên xe, vội vàng chạy tới ôm lấy tôi, giọng nghẹn ngào không giấu nổi tiếng khóc: "Tiểu Thụ, dì về muộn rồi, dì về muộn rồi..."
Tôi nhìn họ, nước mắt trào ra trong chớp mắt.
Bốn năm trước, vì công việc, anh Tần Thâm đã đưa dì Chu định cư ở nước ngoài. Họ thường xuyên gọi điện về hỏi thăm tình hình của tôi và mẹ. Tôi luôn giấu nhẹm chuyện buồn, chỉ nói chuyện vui, vì không muốn họ đang ở tận bên kia đại dương mà vẫn phải bận lòng vì mình.
Tôi nói với họ rằng mình sống rất tốt. Nhưng dì Chu nhìn tôi qua màn hình gọi video, đôi mắt tràn đầy xót xa, dì bảo: "Tiểu Thụ à, trong mắt con giờ chẳng còn chút cảm xúc nào nữa rồi, con phải vui vẻ lên chứ!"
Nhưng tôi thật sự không làm được. Nụ cười trên môi có thể gượng ép, nhưng trái tim thì không thể.
Tôi vỗ vỗ lưng dì Chu: "Dì Chu, ngoài trời lạnh lắm, mình vào nhà thôi ạ!"