Sau khi chuyển trường, Triệu Chi Hành đang dần thay đổi theo hướng tốt hơn.

Những nơi hỗn lo/ạn không còn lui tới, cũng lâu rồi không đá/nh nhau với ai.

Vì thế, tôi chưa từng nghĩ sự ngoan ngoãn của Triệu Chi Hành chỉ là giả tạo.

Trong một buổi tiệc rư/ợu, có người nói với tôi: "Thằng cháu trai của anh không đơn giản đâu."

"Lần trước ở hộp đêm, anh c/ứu một nữ phục vụ, còn nhớ không?"

Tôi nhớ lại, quả thật có chuyện đó.

Cô phục vụ đó có đôi mắt rất giống Triệu Dung, bị một ông lớn để ý tới nhưng không chịu theo, tôi bèn tùy ý giúp một tay, đưa cô ấy ra ngoài.

Cô gái đó còn đến công ty tìm tôi vài lần, nói muốn cảm ơn nhưng tôi đều từ chối khéo.

Sau vài ngày, cô gái ấy biến mất.

"Thằng cháu trai của anh đã tìm đến cô gái đó, không biết dùng th/ủ đo/ạn gì mà ép cô gái đó phải rời khỏi thành phố ngay."

Tôi cười, không mấy tin tưởng.

Nhưng vẫn nói với trợ lý Tề: "Cậu điều tra thử, không cần báo kết quả cho tôi... nếu quả thật có chuyện đó, hãy bồi thường cho cô ấy hết mức có thể."

Tự lừa dối bản thân mà nghĩ, họ đang lừa tôi thôi, Triệu Chi Hành chỉ là học sinh cấp ba, có th/ủ đo/ạn gì chứ?

Tối hôm đó về nhà, Triệu Chi Hành đang ngồi trên giường tôi, ôm quyển sách đỏ rực, chăm chú đọc.

Đó là cuốn "Luật Hình sự" tôi m/ua cho cậu ấy sau khi biết cậu ấy giỏi về... tiệt đường sinh sản của người khác.

Nhìn thấy tôi, Triệu Chi Hành ngẩng đầu cười: "Cậu ạ, cậu về rồi."

Triệu Chi Hành rất hay đeo bám, lúc nào cũng thích ngủ cùng tôi.

Trước đây tôi tưởng cậu ấy thiếu cảm giác an toàn, nhưng tối nay nghe lời đồn đại của người khác, trong lòng luôn cảm thấy có gì đó kỳ quặc.

Tôi nhìn đôi chân dài trần dưới chiếc áo sơ mi trắng của cậu ấy, hơi đ/au đầu: "Cháu mặc cái quần vào được không?"

Lại liếc nhìn chiếc áo sơ mi trên người cậu ấy, đầu càng đ/au hơn: "Cái áo sơ mi cháu đang mặc là của cậu phải không?"

Lại còn là chiếc tôi thường mặc nữa.

Triệu Chi Hành gật đầu, vén áo lên cho tôi xem: "Thực ra đồ Iót cũng là của cậu á."

Thái dương tôi nhảy gi/ật, sao lại có thể bất cẩn đến vậy?

"Ai cho cháu mặc đồ của cậu? Cởi ra ngay!"

Tôi với cậu ấy còn chưa thân thiết đến mức có thể dùng chung đồ Iót.

Cha con ruột cũng chẳng dùng chung một chiếc chứ!

Triệu Chi Hành sững sờ, cúi đầu nói khẽ: "Cháu xin lỗi, quần áo của cháu giặt hết rồi, không còn bộ nào sạch nên cháu đành mặc..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0