Em gái đến từ địa ngục

Chương 9

13/10/2024 09:00

Đọc xong, tôi bèn vứt tờ giấy ấy xuống cống.

Lại càng thêm tin tưởng vào giấc mơ của mình.

Tôi đến căn phòng mà nhà tài trợ đã sắp xếp cho mình.

Sau khi tắt đèn liền đi dạo một vòng.

Lại dùng đầu ngón tay chạm vào tấm gương.

Không có khoảng cách giữa ngón tay của tôi và ngón tay trong tấm gương.

Đây là một tấm gương hai chiều.

Tôi bình tĩnh rụt ngón tay lại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sau khi tắm rửa xong xuôi liền nằm lên giường.

Giường được trải một lớp nệm thật dày, rất êm ái, thế nhưng tôi trằn trọc mãi mà vẫn không ngủ được.

Có cái gì đó dưới lớp nệm làm tôi cảm thấy cộm cộm.

Tôi chẳng dám lật tấm nệm lên, trực giác mách bảo tôi rằng đó chẳng phải thứ gì tốt đẹp cả.

Biết đâu lại là quả trứng đẫm m/áu của lão Yêu râu xanh.

Đồng hồ sinh học đá/nh thức tôi dậy vào lúc sáu giờ hơn.

Tôi mở cửa phòng.

Thím Trương đã bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Vài cô giúp việc đang dọn dẹp nhà cửa.

Tôi vừa định xuống lầu, giọng nói của Khương Ngư chợt vang lên sau lưng: “Đừng đi đến đó.”

Tiểu Niên đẩy cô ấy tiến về phía tôi.

Tôi bối rối nhìn cô ấy: “Vì sao vậy?”

Khương Ngư còn chưa kịp trả lời thì em gái chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào.

Con bé mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, vươn vai lười biếng, giọng đầy vẻ cười nhạo: “Tại sao ấy à? Tại vì bụng dạ của nó chẳng ra làm sao ấy cả.”

Em gái vòng qua chỗ chúng tôi rồi bước xuống lầu.

Nhưng chưa đi được mấy bước nó đã trượt chân, ngã oạch một cái.

Cả người lăn đùng xuống đất trong tư thế cực kỳ vặn vẹo.

Tiếng hét thảm thiết của con bé vang lên khắp cả phòng khách.

Thấy vậy, mấy cô giúp việc liền vội vàng tiến tới đỡ con bé dậy rồi liên hệ với bác sĩ gia đình.

Khương Ngư dẫn tôi tới một cầu thang khác, cô ấy đẩy Tiểu Niên ra, lại bảo tôi đẩy cô ấy đi.

“Nơi này rất nguy hiểm, nhà tài trợ cũng chẳng giống như cô suy nghĩ đâu.” Cô ấy nhỏ giọng thì thầm với tôi.

“Nếu cô không muốn nhận được kết cục giống như tôi đây thì nhanh chóng chạy khỏi nơi này đi.” Cô ấy nhấc cái chân bị c/ụt của mình lên.

Cô ấy biết nhà tài trợ thực chất là một thằng cha bi/ến th/ái.

Vậy hành động vừa rồi của cô ấy là vì muốn c/ứu tôi sao?

Bản thân còn chìm trong đầm lầy toàn bùn đất, vậy mà vẫn giúp đỡ người khác, thật sự là…

“Để tôi làm đi.” Nhà tài trợ bước lên lầu, đón lấy Khương Ngư từ tay tôi.

Tôi bước theo sau bọn họ.

“Rất lâu rồi ngài không đẩy em đi như vậy, em còn tưởng rằng ngài không thích em nữa rồi?” Khuôn mặt Khương Ngư đỏ bừng.

“Sao có thể chứ, tôi thích Tiểu Ngư nhất mà. Tiểu Ngư có chung sống hòa thuận với các chị em mới đến không đó?” Nhà tài trợ âu yếm xoa đầu cô ấy.

“Có chứ ạ.” Khương Ngư gật đầu thật mạnh.

Tôi nghe thấy giọng nói của bọn họ càng lúc càng xa.

Em gái ngồi trên ghế sô pha vẫy tay với tôi, tôi bèn bước tới.

Mắt cá chân của con bé sưng tấy y như một cái bánh bao, thế nhưng bên trên chỉ xức một ít th/uốc chứ không hề được băng bó cẩn thận.

Con bé vừa khóc nức nở vừa ôm ch/ặt lấy cổ tôi, dáng vẻ đáng thương vô cùng, thế nhưng miệng lại thốt ra toàn những lời á/c đ/ộc: “Con đĩ đáng ch*t kia, sớm muộn gì tao cũng hành ch*t mày.”

Nhà tài trợ bước tới, em gái lập tức buông tôi ra, con bé giơ cái chân sưng tấy lên cho hắn ta nhìn, vẻ mặt thơ ngây đáng thương thực sự.

Sau đó lại vươn tay ra để hắn ta ôm lấy.

Yết hầu của nhà tài trợ cuộn lên cuộn xuống, sau đó bèn ôm lấy em gái tôi đi về phía bàn ăn.

Con bé nhướn mày nhìn Khương Ngư đầy khiêu khích.

Nhìn dáng vẻ của bọn họ trong lòng tôi bỗng nhiên nảy sinh một suy đoán không hay.

Nhà tài trợ cố ý tạo ra những t/ai n/ạn này, hắn ta muốn hại lũ trẻ trở nên tàn phế để thỏa mãn d/ục v/ọng bi/ến th/ái của bản thân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
7 U U Lục Minh Chương 30.
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm