Cùng Chồng Cũ Chơi Ma Sói

Chương 7

20/12/2024 22:20

Toàn bộ video gốc đã được tung ra.

Tôi được mọi người đá/nh giá là chị gái thích chơi m a s ó i nhất trên mạng.

{Đây thật sự là quả dưa kỳ quái nhất mà tôi từng ăn, Từ Tinh chính là người đã t i ê u d i ệ t m a s ó i.}

{Hứa Vĩ đúng là trà xanh, làm sao anh ta có đủ can đảm để đưa ra phát ngôn như vậy, không biết x ấ u h ổ, rõ ràng là muốn gây w a r.}

Làn sóng dư luận hoàn toàn xoay chuyển, tôi còn thuận thế lên như diều gặp gió, nổi tiếng chỉ trong một đêm.

Không chỉ như thế, trong vòng vài ngày ngay cả đạo diễn phim cũng xảy ra chuyện.

Tôi đã nghe nói rất nhiều về việc thay đổi diễn viên và đây lại là lần đầu tiên tôi nghe đến việc thay đổi đạo diễn.

Nhà đầu tư phim đã tìm một đạo diễn mới, lần này là một đạo diễn nổi tiếng trong ngành giải trí.

Bất luận về lại lịch hay là nhân phẩm, đều có đá/nh giá không tầm thường.

Đoàn làm phim đã liên lạc lại với tôi và cùng đội ngũ cũ chuẩn bị khởi động lại dự án.

Tôn Kỳ sau khi biết chuyện này, cười đến không còn thấy tổ quốc:

“Cô có biết cái gì gọi là tự bê đ á đ ậ p chân mình không? Đây là ác giả á/c báo, chuyện lần này chúng ta nên cảm ơn đội trưởng Khương và cảnh sát Phương.”

Tôn Kỳ l i ế c mắt ra hiệu với tôi:

“Đội trưởng Khương, tôi vẫn là fan chân chính của anh ta. hì hì”

C h ế t t i ệ t.

Chồng tôi, chẳng lẽ anh ấy không phải là cảnh sát chân chính sao.

Sau khi thay đổi đạo diễn, tiến độ cả đoàn làm phim nhanh hơn rất nhiều.

Tôi cũng hoàn toàn chạy theo tiến độ của đoàn làm phim, mỗi ngày nếu không học thuộc kịch bản thì tôi sẽ theo Vu Lỗi luyện tập các động tác võ thuật.

Khương Diên thỉnh thoảng sẽ tới thăm đoàn làm phim.

Nhưng mọi người trong tổ làm phim cũng không biết qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi là gì, chỉ tưởng rằng anh ấy tới đây căn bản chính là cố vấn kỹ thuật.

“Vừa rồi có một động tác cô làm không đúng.”

Vào giờ nghỉ trưa, Vu Lỗi đi tới sửa lại động tác của tôi, hai tay trực tiếp s ờ lên thắt lưng của tôi.

Hành động của hắn ta khiến tôi g i ậ t b ắ n người và né tránh một cách nhanh chóng.

“Cô đừng nh.ạy cả.m như vậy, loại đ á n h nhau này có tiếp xúc thân thể cũng là chuyện rất bình thường.”

Vu Lỗi đứng ở phía sau tôi, cùng tôi nắm c h ặ t đạo cụ, “Nhìn đây, cô vung nó từ dưới này lên…”

Khoảng cách quá gần, tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Vu Lỗi phả lên cổ tôi.

Như vậy là bình thường chắc chưa???

Tôi đang định mở miệng thì một bàn tay đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, trực tiếp đoạt lấy đạo cụ trong tay, lúc tôi chưa kịp phản ứng, người kia đã đứng phía sau tôi.

Mắt tôi sáng lên, “Lão... Khương đội trưởng!”

Khương Diên chắn giữa tôi và Vu Lỗi, đạo cụ trong tay anh ấy bị n é m xuống đất.

Vu Lỗi m ấ t hứng: “Chúng tôi đang tập diễn, Khương đội trưởng đây là đang làm gì?”

Khương Diên hừ nhẹ một tiếng: “Xem ra vị lão sư này thân thủ không tệ, không bằng hãy cùng tôi so tài một chút?”

Vừa dứt lời, hai người bọn họ lao vào đ á n h nhau, hành động này trực tiếp thu hút rất nhiều người đến xem, cũng không một ai la hét với ý ngăn cản.

Giữa hai người Khương Diên và Vu Lỗi cũng quá là khác biệt, Khương Diên quá đẹp trai.

Tư thế chắc chắn, động tác lại nhanh nhẹn, giống như một con b á o đang vờn con mồi.

Đám đông xung quanh, không nhịn được cảm khái lấy điện thoại di động ra chụp ảnh và quay video.

“Đội trưởng Khương quả thực chính là nam chính từ trong tiểu thuyết bước ra, chiêu thức nào cũng thật đẹp trai.”

Sau vài phút, Khương Diên thu tay lại.

Vu Lỗi thở hổ/n h/ển, tuy là không bị thương, nhưng thắng bại đã phân định rõ ràng.

Vu Lỗi m ấ t mặt, t r ừ n g mắt nhìn Khương Diên xoay người định rời đi.

“Đợi một lát” Khương Diên tiến về phía hắn ta “Về sau, tay chân xin h à n h x ử đàng hoàng một chút.”

Khi Vu Lỗi đã hoàn toàn rời khỏi, tôi ở bên cạnh anh ấy r ê n r ỉ:

“Khương đội trưởng hãy làm võ sư của em đi, những động tác này em có thể học từ ai đây?”

Khương Diên không để ý tới tôi, nhặt lấy đạo cụ vừa rồi ở trên mặt đất, trong nháy mắt anh ấy đã đứng ở sau lưng tôi, một tay anh ôm trọn nữa người tôi vào lồng n g ự c.

Vị trí và tư thế đứng giống như Vu Lỗi lúc ban nãy, nhưng càng thêm m/ập mờ, càng thêm thân cận.

Anh ấy tiến lại gần phả hơi thở vào tai tôi:

“Đại minh tinh, em cảm thấy anh có thể sao?”

“Cứ thử xem”.

Lời nói vừa dứt, tôi liền nghe thấy tiếng t h é t chói tai rất nhỏ.

Các cô gái xung quanh đang cầm điện thoại trong tay và nhìn về phía chúng tôi, những trái tim màu hồng trong mắt họ như muốn bay ra.

C h ế t t i ệ t.

Tôi đã quên sự hiện diện của đám đông đang vây xem!

Theo bản năng, tôi đẩy Khương Diên ra.

Khương Diên nhất thời không để ý bị tôi trực tiếp đ ẩ y xuống đất.

Anh ấy ngã ngửa trên nền, quần chúng ngây ra như phỗng.

Về phía tôi đột nhiên như có sức mạnh phi thường.

Tầm mắt chúng tôi chạm nhau.

X ấ u h ổ đến cực điểm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lệnh Ca

Chương 5
Rửa tay gác kiếm, rời bỏ chốn giang hồ, ta ẩn cư nơi biên ải tu thân dưỡng tính. Nàng Tống cô nương bán đậu phụ nhà bên vốn tính hoạt bát, ngày ngày hớn hở, khẩn cầu ta viết thư gửi cho vị hôn phu nơi kinh thành xa xôi. Cho đến một ngày, vị hôn phu gửi thư gọi nàng lên kinh thành kết duyên. Tống cô nương vui mừng khôn xiết, gói ghém hành lý lên đường, ngoái đầu vẫy tay với ta: “Thẩm Lệnh Ca, thiếp sẽ gửi thư mời người đến uống rượu mừng!” Đợi chờ nửa năm, bóng chim tăm cá. Sợ Tống cô nương quên mất ta, ta liền khởi hành lên kinh. Tìm đến tận cửa, vừa hay gặp lúc phủ họ Phó đang cử hành hôn lễ. Nhưng tân nương lại chẳng phải là Tống cô nương. Ta rút kiếm kề vào cổ tân lang, ép hắn khai ra tung tích của nàng. Sau cùng, ta tìm thấy Tống cô nương trong chuồng cừu, nàng đã bị cắt lưỡi móc mắt, tâm trí điên loạn. Nhân lúc ta đau đớn thất thần, mũi ám kiếm từ sau lưng xuyên qua tim ta. Mở mắt lần nữa. Tống cô nương mắt cười lúng liếng, thẹn thùng hỏi ta: “Lệnh Ca, thư của Phó công tử viết những gì?” Ta sắc mặt bình thản đáp: “Thư viết rằng hắn đã thay lòng, bảo nàng hãy tìm người khác mà phó thác.” Đêm đó, ta cầm lấy kiếm cùng tín vật đính ước, thẳng tiến kinh thành. Nợ máu, tất phải trả bằng máu!
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hương Ninh Chương 6
Quy Nghi Chương 6