Tối hôm đó tôi về đến nhà, đ/ập vào mắt là một chú chó bông xù lông xù lốc.

Tôi: "Mày là ai?"

Cái kiểu lắc đầu vẫy đuôi như lân sư múa trông quen quen.

Giang Ngưng nói: "Nó là Hachimi đó."

Tôi càng bối rối: "Hachimi?"

Chó: "Gâu."

À thì ra là Tiểu Kim.

Giang Ngưng mặt rạng rỡ: "Tắm rửa sạch sẽ xinh đẹp gh/ê, tớ còn dẫn nó đi khám bác sĩ thú y, làm cả thẻ chó nữa."

Tôi hỏi: "Cậu dám ra đường rồi à?"

Cô ấy bảo Hachimi sẽ bảo vệ mình. Rồi liền đuổi theo con chó: "Hachimi~"

Tôi: "...."

Cũng đúng thôi, chó dù không dám cắn nhưng vẫn sủa được, chỉ cần sủa là bọn tr/ộm đã hoảng rồi. Vả lại, từ giờ trở đi nó chính thức tên là Hachimi.

Tôi nghỉ ngơi ở nhà hai ngày.

Hai ngày này định vị của Đổng Minh luôn ở nhà. Hình như gã ta sợ đến mức không dám vào viện nữa. Nhưng bản thân gã là bác sĩ, vợ gã Trần Hương trước kia hình như là y tá, chắc xử lý được vết thương.

Trong hai ngày này, cảnh sát lần lượt công bố vài thông báo tìm người mất tích. Ngoài người phụ nữ đi/ên kia, còn có sáu nạn nhân khác cần tìm ng/uồn gốc th* th/ể. Một trong số đó là ngón tay trong bụng nạn nhân đầu tiên.

Những nạn nhân tôi biết đã bị ch/ặt thành nhiều khúc ch/ôn ở các ngôi m/ộ khác nhau. Sáu người này, e rằng là thông tin họ thu thập được sau khi lần theo manh mối và phối hợp thẩm vấn tên An Tông kia.

Hiệu suất này quả đáng kinh ngạc.

Tôi chợt nhớ đến đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm của anh trai mình.... Rồi bất giác cười phá lên một cách vô tình.

Tôi cũng không ngồi không, đăng một bài trên Diễn đàn Suy luận.

[Giả sử bạn là một công tử nhà giàu mắc chứng rối lo/ạn nhân cách, suốt ngày rảnh rỗi. Thời niên thiếu cha mẹ ly hôn, sau đó bạn có một người mẹ kế cực kỳ mạnh mẽ.]

[Bà ta khác hẳn mẹ đẻ hiền lành dịu dàng của bạn, có thể kh/ống ch/ế cha bạn hoàn toàn, thiết lập địa vị thống trị trong gia đình. Đồng thời bà ta cũng kiểm soát bạn gắt gao, bạn từng bị m/ắng mỏ vì những lỗi nhỏ nhặt. Bà ta thậm chí còn đ/á/nh bạn.]

[Rốt cuộc bạn thi đỗ trường tốt, bà ta sắp xếp cho bạn đi du học.]

[Những năm tháng ở nước ngoài là khoảng thời gian vui vẻ nhất, bạn cảm thấy mình được hít thở bầu không khí tự do. Càng trải nghiệm nhiều, bạn càng c/ăm gh/ét bà ta, bạn gh/ét cay gh/ét đắng tuổi thơ bị bà ta thống trị. Bà ta là cái thá gì, có tư cách gì mà quản mình......]

[Sau khi về nước, bạn trở thành bác sĩ, cưới một cô vợ ngoan hiền nghe lời, cũng có một cô con gái đáng yêu. Người phụ nữ đó lại nói: "Rốt cuộc cũng không phụ tiếng gọi mẹ của con." Nhưng điều bạn gh/ét nhất chính là việc mình đã gọi bà ta một tiếng "mẹ".]

[Bà ta không biết rằng, bạn luôn muốn gi*t ch*t bà ta. Bạn chuyên tâm nghiên c/ứu tội phạm, nghiên c/ứu thủ pháp, thậm chí tìm được "người thầy" của mình. Bạn học tất cả kỹ thuật của hắn ta, đồng thời nâng cấp chúng.]

[Ban ngày bạn là vị bác sĩ đáng tin cậy của bệ/nh viện, nhưng đêm đến lại thường xuyên đến nhà tang lễ hoang vắng cùng hắn ta thực hành.]

[Lúc đầu chỉ là làm phụ tá.]

[Về sau, bạn bắt đầu tự tay lựa chọn con mồi.]

[Bạn luôn muốn lặp lại "tác phẩm" vứt x/á/c nhiều năm trước của hắn ta. Nhưng hắn ta từ chối.]

[Trong lòng bạn dần nổi lên sự bồn chồn. Có lẽ do hắn ta đã để lộ vẻ già nua giữa đôi lông mày. Có lẽ vì hắn ta mãi không gi*t được người phụ nữ đi/ên kia. Thậm chí trước khi ch*t, hắn ta còn bò đến khu vườn đó mà vẫn không toại nguyện.]

[Bạn nghĩ mình sẽ không phạm sai lầm như vậy.]

[Hắn ta ch*t rồi, thời đại tàn sát của bạn đã bắt đầu.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT